Động lực rải hồ sơ hay Kinh nghiệm vì sao mãi tôi không tìm được học bổng

Trên con đường tìm kiếm và chinh phục học bổng, không kẻ đi săn nào tránh khỏi sự mệt mỏi, chán nản, và cả thất bại nữa. Cùng đọc và theo dõi những dòng tâm sự này để có thêm động lực hoặc ít nhất hiểu ra VÌ SAO mình cứ mãi bị bỏ lại trong cuộc đua tranh thần kỳ ấy nhé cả nhà 🙂

Mình đang trong tâm trạnghơi confused vì nhận nhiều reject letter quá đâm “khủng hoảng” nênnếu nhỡ có buôn than bán cháo thì bà con cũng đừng chém gió nhá. Chủ yếu topiccũng muốn động viên những ai đang đồng cảnh ngộ, và thảo luận sau khi rớt thìlàm gì, con đường sắp tới chông gai mình xông vào tiếp hay tìm một cách khácthuận lợi hơn …

Mình share kinh nghiệm fail trước: (những cái này là do mình “tự kỉ”nghĩ ra thôi)
Nói về cơ bản thì profile mình cũng thuộc loại đẹp “sơ sơ”. Theo nhưlời khuyên của các vị tiền bối, mình cũng rải hồ sơ chi chít, kết quả thì chưabiết hết nhưng cũng thuộc dạng rải nhiều mà chả dính dc cái nào đàng hoàng. Rútra một số kinh nghiệm sau (có thể là rất basic – theo mình h nhận ra – nhưngcũng có thể có người sai lầm căn bản như mình lắm chứ!):
– Lần đầu tiên mình rớt 322, mình rút ra cơm nguội là ko nên đâm đầu vào nhữngnước khó nhai như Anh chẳng hạn. Đành là mình lí luận, hầu hết những người đăngkí 322 thì mức độ cạnh tranh ko cao, thấy bà con chả có chứng chỉ tóp pheo ai ồgì cả mà đăng kí loạn xạ Úc, Hà Lan, Pháp, US … Nên ỉ i mình đủ điểm tiếngAnh nên … apply Anh. Rớt chạch. Trong khi những người apply những nước nhưPháp hay Hà Lan (mặc dù Hà Lan nó nằm trong số những nước khác nên số lượng hbko nhiều bằng Anh) và Pháp có số lượng hb rất nhiều, thì dù profile hơi yếu hơntí tẹo cũng đậu. Mình chưa đọc ở đâu (kể cả ở topic 322) đánh giá khả năng đâmđầu vào nước nào khi chọn 322 thì khả năng cao hơn. Nhưng mình thấy đi Pháp vàĐức có vẻ có khả năng cao.
– Sau đó pv 1 học bổng của trường và rớt. Mình rút ra kinh nghiệm là vào phỏngvấn, đôi khi mình cứ nói rất đơn giản huỵch toẹt ra thì hơn là nói vòng vo tamquốc, kiểu tỏ ra ta đây nguy hiểm mà thực chất ta đây ngu ngu. Kiểu như họ hỏimình là “học xong mày về VN ko?”, tớ dĩ nhiên là biết phải trả lời”tao về chứ”, nhưng lại vòng vo “tao sẽ về xây dựng quê hươngchứ, gia đình tao ở đây mà, nhưng mà tao muốn học xong, tìm mt nghiên cứu tốt,rồi có chút ít kinh nghiệm thì về giúp đất nước chớ chả có j mà về thì ko giúpdc j”, đại ý là thế, nhưng ko biết do t.a của mình có vấn đề hoặc là ýtưởng có vấn đề mà nó quy kết mình là “nó bảo nó ko về VN nữa đâu”… (sau khi có kết quả tớ nhờ thầy hỏi, thầy bảo thế). Thế là tạch!
– Một kinh nghiệm nữa là những học bổng cạnh tranh cao kiểu như HSP hay Eramus,có lẽ phải xem xét rất kĩ cách ngành mình đăng kí. Thực chất là có nhiềufaculty có coordinator rất nice, mình thấy các bạn nói dù có khi ko dc nominatechẳng hạn, nhưng contact một hồi cũng có người viết nom cho. Mình á, contact đãđời, bà coordinator chỉ bảo “mày ko dc”, mình viết mail hỏi thêmthông tin vì sao rớt cũng ko dc, bà í ko trả lời. Mà email nào cũng cả tuần saumới trả lời. Về sau coi lại, thấy hình như faculty mình đăng kí chả có ai màmình biết dc nom và cũng chung tình trạng contact mãi ko dc. Biết thế mình cứapply mấy faculty đã có người VN từng học dc cho dễ dàng.

Sau khi có nhiều “vấp váp” như thế, mình đi rảo quanh một vòng các topic củacác box du học ở các diễn đàn, hầu hết các anh chị đi trước profile đẹp cũngthấy họ vấp váp vài lần. Điều quan trọng là ai cũng biết quá trình xin học bổnglà một quá trình lâu dài và yêu cầu cần kiên nhẫn. Dĩ nhiên được hb để đi họcthì tốt rồi. Nhưng nếu ko có hb thì cũng vẫn còn nhiều lựa chọn. Có thể tiếptục làm việc cho Industries, sau này có cơ hội lại đi học như rất nhiều ngườiđang làm. Có thể chọn học các chương trình liên kết (như mình biết thì thạc sĩhiện nay chương trình liên kết với các đh nước ngoài rất nhiều, và đc cấp bằngcho đh nước ngoài cũng nhiều), nhưng mình ko biết cơ hội với những người cóbằng thạc sĩ liên kết này có nhiều ko? (cái này nhờ các anh chị có kinh nghiệmcho ý kiến). Ngoài ra cũng có thể tiếp tục chờ đợi, hạ mức yêu cầu xin các họcbổng của trường ranking thấp hơn, hoặc học bổng bán phần, rồi về sau có thể đilàm trả nợ … Mong sao các anh chị có kinh nghiệm vẽ ra một số đường để tiếptục chiến đấu.

Like topic này! Tớ cũng đã vật lộn với mùa apply năm ngoáivà trượt vỏ chuối tất tần tật, cũng đã từng trải qua giai đoạn mất phương hướngvà ko biết mình sẽ tiếp tục cố gắng vì cái gì, tâm trạng dễ hiểu mà, cũng chảcó j đáng xấu hổ, nhưng bây giờ thì tạm ổn rồi, tớ đang tiếp tục tràn đầy nănglượng cho mùa apply năm nay!
Năm ngoái tớ cũng apply HSP và thực sự là gặp rất nhiều khó khăn với cái bọnHL, giống bạn chủ topic này. Nào thì ko cho admission, xin xỏ ỉ ôi mãi đểconsider lại thì rốt cuộc vẫn là ko cho, nào thì cho admission nhưng mãi chảcho nomination, giục đi giục lại thì sát đến ngày deadline mới gửi cho báo hạimình thức trắng đêm để complete hồ sơ và ngày hôm sau bỏ cả làm để đi gửi, lolắng đến bạc cả tóc vì sợ ko đến kịp ngày. Thế đấy, rốt cuộc thì cũng là fail!EM thì cũng fail, nhưng cái này cũng competitive quá tớ ko hi vọng nhiều lắm.Học bổng của trường bên HL thì đợi mòn mỏi, coordinator cũng khá nice nhưng chờmãi chờ mãi, hi vọng hi vọng, cuối cùng kết quả cũng là reserve list, thôixong, đã tháng 7 rồi còn làm j được nữa! 1 năm vật lộn đã trôi qua toàn những thấtbại!
Nhưng mà năm nay tớ có nhiều kinh nghiệm hơn và tớ sẽ chơi chiến thuật khác.Năm ngoái chỉ vì còn non và cũng bận bịu quá mà cứ chăm chăm vào có vài cái họcbổng, chả chịu tìm kiếm các trường và rải truyền đơn nên có quá ít lựa chọn khiquá phụ thuộc và hi vọng vào số ít đó. Tớ cũng ko nghĩ thời gian vừa qua ko đidu học được là vô nghĩa vì tớ đã khám phá và đạt được những điều cũng quý giáko kém. Tớ mong bạn chủ topic sẽ tiếp tục giữ được niềm tin và tiếp tục cốgắng, vì cho dù ở đâu và làm gì thì cái cốt yếu vẫn là mình luôn cố gắng hếtsức, thế là được rồi! Btw, tớ nghĩ việc được học bổng hay ko còn do số trờicho, phần lớn candidates đều là những người có profile đẹp, ko đẹp chỗ này thìđẹp chỗ khác, và đều có khả năng, bọn board nó xét thế nào thì có giời mới biếtnên ko được học bổng ko có nghĩa là mình ko có năng lực, chỉ là do mình thiếuchút may mắn thôi, nhỉ? Cứ nghĩ thế cho nó có chút lạc quan!

tớ cũng like topic này. trước là, vì nó tiếp động lực cho mọi người thêm phần hăm hở và kiên nhẫn khi gởi hồ sơ vòng quanh thế giới. saulà, tớ cũng muốn bán than quá đi mất! ối làng nước ôi…

nhưng thôi ko than đâu. chuyện buồn nhẹm đi. tớ kể chuyện vui nhé! .

ngày xửa ngày xưa, khi vừa tốt nghiệp cấp 3, tớ đâm đơn vào NUS ở Singapore. chỉxin admission học undergraduate thôi, rồi tính vay ngân hàng đóng tiền học. aidè rớt thẳng cánh cò bay. đóng cửa khóc 3 ngày 3 đêm. xong lại xách bánh mì bútchì đi Thủ Đức học (chứ bây giờ nó thế rồi thì mình làm thế nào!).

3 năm sau, tớ lại đâm đơn vào NUS, quyết tâm phục thù. lần này với 1 tư cáchkhác. NUS nhận vào, lại cho cả học phí, lại cho cả sinh họat phí, lại có cảphỏng vấn và đăng bài nhá. wành tráng.

thế, hụt trái dưa, dc trái dừa, nên giả mà có hôm nay bị hụt trái dưa thì chúngta cũng cứ lạc quan mà sống thôi nhể. biết đâu sớm mai check mail lại thấynguyên trái dừa nằm chình ình ở đấy! cố lên cố lên!

ps: ba tớ ngày xưa bị hụt những 9 trái dưa, mãi mới dc 1 trái dừa đấy! (ơntrời!!!!)

 

allroadsleadtoRome

Nhiều khi tái ông thất mã. Mình biết có trường hợp trượt EM, trượt học bổng trường (xa xôi hẻo lánh), hồi đấy cry cũng to lắm, đã có lúc định đi trường xa xôi hẻo lánh đấy (phải tự lo sinh hoạt phí) cho… xong, cuối cùng đc… Fulbright.

Lại có anh thủ khoa trường mình, profile kô thể đẹp hơn (thực sự là cực kỳ hoành tráng), 3 năm apply Chevening đều trượt (giang hồ đồn đại là anh í trả lời phỏng vấn “cứng” quá). Đến năm thứ 4 apply thêm Fulbright thì được cả 2, lại vò đầu bứt tai xem nên đi đâu.

Thế nên biết đâu trượt học bổng này, sau lại đc học bổng kia theo nhiều tiêu chí là tốt hơn.

Trường hợp trượt năm đầu, năm sau apply lại đúng học bổng đấy (Fulbright, Chevening, BP/Leeds/Chevening, ADS, EM…) và thành công mình biết khá nhiều, trong đó có bản thân mình. Năm đầu mình apply trượt ngay vòng hồ sơ, kô mon men đc đến vòng phỏng vấn. Năm sau re-apply, profile dầy dặn hơn + đc sự giúp đỡ của tiền bối + các đối thủ kô mạnh như năm trước nên mình đã giải quyết đc vấn đề. Sau đó, mình vẫn nhận đc thêm 2 thư “Chúng tôi rất tiếc phải báo rằng…” của 2 học bổng trường – mà so về hầu hết/tất cả các mặt là kô bằng đc học bổng mình vừa có.

Hồi mình trượt năm đầu mình thấy đấy là điều… hiển nhiên, chả đau khổ gì vì mới ra trường, kinh nghiệm làm việc ít, profile ngắn ngủn. Cũng xác định là phải apply mấy năm, may đến năm 2 đã tu thành chính quả.

Tuy nhiên, mình cũng biết 1 trường hợp profile thấy cũng OK – kô lung linh nhưng cũng triển vọng, chịu khó học hỏi kinh nghiệm, apply mấy năm mà vẫn kô đc.

Comments

comments

Trả lời

error: Content is protected !!