Nước Mỹ trong tôi – Tung Kelvin

Just wanna share with you some of my experiences in the US. I hope it will somehow inspire you to make your US dream come true.

Nhanh quá, vậy là tôi đã đi gần hết nửa quãng thời gian thực tập ở Mỹ rồi. Ngày đầu tiên đặt chân tới nơi đây, tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác gió thổi mát lạnh lăn dọc sống lưng khi mới bước chân ra khỏi ga tàu điện ngầm Midtown để bắt taxi về nhà anh bạn. Thời tiết mát dịu ở Atlanta lúc này sao mà giống Hà Nội quá, làm tôi nhớ lại hồi cấp 2 vẫn hay cùng đám bạn tối tối cứ ngồi trên bờ tường khu bể nước hóng gió, rôm rả với nhau những câu chuyện tận đâu đâu, rồi cùng nhau đi hái trộm nào bàng, nào sấu, nào chuối xanh… Trước khi sang đây, tôi dự định là sẽ đi kết hợp tàu điện ngầm và bus về cho tiết kiệm, nhưng lúc tới Midtown thì cũng đã gần 9h tối, mà hệ thống giao thông công cộng ở đây không được tiện như ở châu Âu, cộng với cả đống hành lý cồng kềnh nên tôi tặc lưỡi bắt taxi làm tư bản một hôm, coi như thưởng cho mình ngày đầu tiên đến Mỹ. Anh chàng lái xe taxi gốc Nepal là người đầu tiên nói với tôi: “Welcome to the United States!” trước khi chở tôi về địa chỉ mà tôi đã ghi sẵn ra giấy. Tôi không ngờ là đường xá Atlanta lại nhiều dốc gập ghềnh như thế, ngồi xe mà có cảm giác như đang phi xe máy ở Sapa vậy. Quyết định đi taxi đúng là chuẩn quá đi!

Qua sự giới thiệu của một chị bạn bên Hà Lan, tôi liên lạc với anh T. đang học bên này để xin ngủ nhờ vài hôm trước khi đi tìm nhà. Tính tôi thường hay tìm hiểu thông tin về một người mới quen, không phải là tính hiếu kỳ mà đơn giản là tôi muốn biết người mà tôi sẽ gặp là ai, đối với tôi đó là một sự tôn trọng người bạn mới đó. Sau khi gõ fullname vào Google, ngoài mấy kết quả trả về là trộm cắp bị đánh chết hay tốt nghiệp trung cấp ngành tin học lol, tôi mắt chữ A mồm chữ O tay chân thì xoắn quẩy khi biết anh T. đã từng tham gia kỳ thi Olympic Vật lý quốc tế, còn em trai anh học dưới tôi mấy khóa đã từng được HCV Olympic Toán quốc tế. Tôi bắt đầu vã mồ hôi và lo sợ, từ khi lên đại học tới giờ tôi ham chơi hơn ham học, sợ không bắt chuyện được với những đối tượng như thế này. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi hóa ra anh T. đã bị tha hóa biến chất theo thời gian cũng ham chơi hơn ham học như tôi, tôi đến trước cửa nhà rồi mà anh còn đang bận luyện game, bảo chờ anh tý anh xuống mở cửa. Và bữa ăn đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là…mỳ tôm anh T. nấu.

Cùng nhà còn có thằng em T., ở cùng hai anh em được mấy hôm, tôi quyết định ở lại đây luôn vì thấy khá thoải mái, lại có một dàn karaoke và PS3 nữa chứ. Nhà cửa đã xong xuôi, chuẩn bị lên trường thôi tôi ơi. Campus của trường Gatech khá rộng, có cả một hệ thống xe Trolley và Stinger Bus đưa đón sinh viên trong trường, hôm đầu tiên lên trường tôi đã nhảy lên đi xung quanh trường tham quan một vòng rồi, lại hoài niệm ngày xưa hồi còn bên Thượng Hải vẫn thường hay dậy sớm bắt bus từ khu Yanchang campus xuống Baoshan campus mất gần một tiếng, xe chạy từ phía cổng nam rồi vòng ra sân vận động phía lầu Z, rồi đi qua cổng Bắc, không biết anh chị em Shangda có còn nhớ không. Hoài niệm mãi, tôi già thật rồi.

Tôi thích nhất ở Gatech là khu Student Center và những dãy hàng lang trong các tòa nhà. Ngay phía trước Student Center là một đài phun nước bao quanh bởi những vòng tròn bậc thang xếp chồng lên nhau cho đến khi chạm tới mặt đất. Tôi thi thoảng hay ra đây ngồi đọc sách hoặc mang laptop ra ngồi xem phim, vừa hưởng thụ những tia nắng dìu dịu, thi thoảng lại ngoái nhìn người qua lại, gái đẹp lọt vào mắt là chính, còn zai xinh thì bị filter mất rồi. Tầng 1 của Student Center có khu vui chơi giải trí gọi là Tech Rec, nào billard, nào bowling, PS và bóng bàn nữa. Anh em chúng tôi cứ chiều thứ 5 hàng tuần là lại tụ tập nhau cùng chơi billard, xong xuôi lại kéo nhau lên các quán Việt Nam ăn tối.
Tầng 2 của Student Center có một phòng gọi là “Under the Couch”, ở đó họ có một sân khấu nhỏ, có đủ đèn chiếu và các loại nhạc cụ, phía dưới là các dãy bàn ghế cho mọi người ngồi, có một quầy DJ ngay phía cửa ra vào chuyên phụ trách mục lựa chọn nhạc, tôi hay vào đây sau mỗi lần ăn trưa, nằm nghe nhạc và thậm chí là ngủ một giấc, có hôm tới 6h chiều họ đóng cửa tôi mới ra về. Tôi bắt đầu thấy thích giáo dục Mỹ vì cơ sở vật chất của họ tốt quá, lại có nhiều hoạt động phục vụ sinh viên trong trường nữa, những điều mà tôi chưa từng được thấy ở các nơi khác.

Chuyến roadtrip đầu tiên. Hai anh em chúng tôi lên đường xuất phát từ Atlanta, dự định sẽ đi về phía bang Alabama rồi đi dọc vùng Gulf Coast nơi có cơn bão Katrina cách đây gần 7 năm. Tối hôm đó trên đường tới Alabama, chúng tôi đi qua một bìa rừng mà không hề có sóng điện thoại, 3G không lên nên không thể Google Maps được, trên đường không thấy một bóng xe nào khác ngoài xe của chúng tôi, đi mãi đi mãi cuối cùng cũng ra khỏi được khu vực đó, đúng là một kỷ niệm hết hồn mà. Sáng hôm sau, chúng tôi đã có mặt ở Mississippi, ở đây tôi gặp chị L. là bạn của a T. hồi đại học. Chị L. tinh tế và chu đáo đúng chất người con gái Hà Nội, chỉ khổ cho những ai đang thầm thương trộm nhớ chị L. mà thôi, he he. Chúng tôi chạy xe dọc bờ biển, bảy năm sau cơn bão lịch sử, nơi đây trông giống như một khu nghỉ dưỡng mới được khám phá, vẫn còn đâu đó đôi nét hoang sơ, cát biển trắng xóa với thùng rác là những chiếc thùng phi nằm ưỡn bụng phơi mình trên cát. Tối tối chúng tôi cùng nhau nấu đồ ăn Việt Nam, đi bar và chơi billard. Sáng hôm sau trước khi ra về, tôi không quên ôm hôn hai chú chó của Mike, một trong những người bạn ở cùng nhà với chị L.

Có người không khỏi bồi hồi lúc ra đi…

Newyork xa hoa. Kỳ nghỉ Spring Break vừa rồi tôi đi Newyork, Washington DC và Boston. Ngồi xe bus 18 tiếng từ Atlanta lên New York, tôi đi qua gần hết miền Đông nước Mỹ. Chuyến đi chơi này tôi đi một mình, cũng hay vì tự do thoải mái không theo một lịch trình sẵn có nào cả. Trước khi tới New York, xe bus dừng tại Maryland, tôi thấy hơi đói và lạnh vì tối qua mới ăn một chiếc bánh croissant, tôi chạy vào tiệm Starbucks làm một tách cà phê cho ấm bụng. Bình minh Maryland đẹp quá, mặt trời đỏ rực như lòng đỏ trứng gà rưới thêm một lớp mỡ trong đang tan chảy, thi thoảng lại dập dìu chiếu xuống thảm cỏ qua những kẽ lá đang đu đưa theo gió sớm.

11h trưa, tôi đặt chân tới New York. Tôi ở nhờ nhà cô C. qua sự giới thiệu của cô bạn L. bên Thụy Sĩ. Cô C. bằng tuổi mẹ tôi, cái tuổi mà tôi hay đùa là “trâu cày đường nhựa” nên khổ quá. Cô cũng hiền và dễ tính như mẹ tôi vậy, tôi có cảm giác như mình đang ở nhà, được ăn bún riêu cua, kim chi, thịt luộc…Anh con trai cô bằng tuổi chị gái tôi, công việc kiểm toán của anh khá bận rộn nên hai anh em chỉ kịp ngồi nhậu với nhau một lúc đêm trước khi tôi rời New York.

New York xa hoa quá, nhiều tòa nhà cao trọc trời ở khắp mọi nơi, khu quảng trường nổi tiếng Time Squares có nhiều đèn led, màn hình chiếu ở trên cao, hôm tôi tới lại đúng St Patrick Day nên mọi người đổ hết ra đường trong trang phục blue xanh, nhộn nhịp tấp nập quá. Tôi gặp lại H., người bạn học cùng cấp 3 đã sang Mỹ gần 7 năm. Chúng tôi cùng nhau đi tới khu Wall Street, ấn tượng nhất đối với tôi là Trump Building tại 40th Wall Street, nơi trước đây được coi là Bank of Manhattan. Tôi mới chỉ đọc các sách về bất động sản và marketing của Trump, trong đó có đề cập về những thành công của những tòa nhà chọc trời của ông ở New York, một cái ở Wall Street, một cái ở Fifth Avenue, đến giờ mới có cơ hội tận mắt nhìn thấy, hoành tráng quá.

Newyork xa hoa hơn tôi tưởng tượng, nhưng hơi xô bồ…

Boston thanh bình. Rời New York, tôi háo hức tới Boston, nơi có hai trường đại học nổi tiếng Harvard và MIT, ước mơ được học tập tại nơi đây không chỉ là của riêng tôi mà còn là của sinh viên trên toàn thế giới. Tôi đến Boston vào đúng những ngày nắng đẹp, không hiểu sao khi đến nơi đây tôi có cảm giác như mình được sống lại những năm tháng thời đại học, cái nhựa sống của tuổi trẻ hừng hực khí thế. Tôi dành 1 ngày để tham quan MIT và 2 ngày để dạo quanh Harvard, hay chỉ đơn giản là ngồi dưới những hàng cây trong campus của Harvard hàng giờ như những sinh viên nơi đây để có cảm giác mình được sống trong không khí này.

Hôm tới MIT, may mắn cho tôi là đúng hôm diễn ra undergraduate admission session, tôi cứ thế nhảy vào đăng ký, tôi ghi mình sinh năm 94 và năm sau apply MIT =)), thế là có cơ hội vào trong student hall và được nghe một cô Admission Officer nói chuyện. Có những vị phụ huynh băn khoăn những câu hỏi rất thực tế như nếu con họ học MIT thì liệu có người yêu không, hay như thi trượt thì điểm thi trượt có bị ghi vào bảng điểm không. Ở MIT năm học đầu tiên bạn chưa phải vào một chuyên ngành cụ thể nào, năm thứ hai mới phải đăng ký chuyên ngành, và ngoài chuyên ngành chính bạn có thể đăng ký thêm các chuyên ngành phụ để học song song. Mặc dù MIT chuyên về science and engineering nhưng để đủ điều kiện tốt nghiệp, sinh viên phải tham gia đủ các khóa học về nghệ thuật, xã hội, lịch sử và thậm chí là thể dục nữa, toàn diện như thế thì lo gì không có người yêu nhỉ.

Quay trở lại Harvard ngày hôm sau, tôi đi một cái free tour do sinh viên Harvard tổ chức, có khá nhiều fun fact mà cô bạn dễ thương tour guide đề cập tới, nhưng tôi chỉ nhớ duy nhất 1 cái là nếu như bạn học trên thư viện tới sau 2h sáng thì bạn sẽ được ăn bánh ở cafeteria miễn phí. Ôi motivation học hành của các sinh viên:)). Tôi lang thang ra Harvard Square, có một ông già chạc 60 đang biểu diễn âm nhạc đường phố. Ông ăn mặc khá kỳ quái đủ các loại quần áo chắp vá nhiều màu sắc, còn nhạc cụ thì cũng kỳ quái không kém, kết hợp từ xong nồi bát đĩa đến tất cả những thứ gì có thể phát ra âm thanh. Bỗng dưng tôi nhìn thấy cái biển đề motto của ông: “Only those who attempt the absurd will achieve the impossible”. Tôi nghĩ đó không chỉ là điều ông nghĩ mà còn là Harvard’s spirit nữa.

Tôi dành cả buổi chiều cuối cùng tại Boston để ngồi lì trong tiệm sách The Coop của Harvard. Trong đó họ có kê những chiếc ghế gỗ nhỏ ngay bên cạnh những giá sách để mọi người có thể ngồi đọc tại chỗ. Tôi thì thích thoải mái nên ngồi bệt luôn xuống đất, ngồi đọc say sưa mấy quyển sách của The Economist hay Harvard Business Review. Cuối cùng tôi mua tổng cộng 5 quyển, đúng là hơi điên một tý vì cả 2 năm học Master tôi chưa hề mua quyển sách nào lol. Nhưng kệ, thi thoảng điên 1 tý cũng hay.

Ở Boston tôi ở nhờ nhà anh bạn Chris, fiancé của một chị bạn tôi. Anh hiền thật, cứ đi làm về là ở nhà để chờ chat với chị bạn tôi ở Việt Nam, chúng tôi cùng nhau chia sẻ cái sự nhọc nhằn của distance love và cùng thông cảm cho nhau, hay thi thoảng cùng cười phá lên khi cả hai đã cùng ở trong một tình cảnh khó xử, ví dụ như phải present trước bố mẹ vợ tương lai chẳng hạn:)).

Sáng hôm sau tôi phải dậy sớm ra sân bay, lúc này Chris vẫn đang ngủ, tôi không muốn đánh thức anh dậy, tôi ra khỏi nhà sau khi gửi lại anh tấm postcard cảm ơn anh hình con mèo tôi mua ở Atlanta. Tôi rời Boston trong lòng đầy lưu luyến.

…Harvard ơi có ngày rồi tôi sẽ trở lại…

-TungKelvin-

Du học là gì từ góc nhìn của các du học sinh…

Du học có nghĩa là mổi buổi sáng thức dậy, cảm giác đầu tiên sẽ là sự cô đơn, rồi tự hỏi mình đang ở đâu và sắp làm gì. Nhìn ra cửa sổ thấy sương lạnh buốt và biết mình có một ngày dài để chiến đấu. Nghe tiếng mình nhỏ nhẹ trong lòng, ráng lên nào, sống vì tương lai. ….

Du học có nghĩa là sẽ đeo balô trên lưng và sách nặng cầm trên tay, bước vào cổng trường và nhớ ngày xưa mình đi học còn vì niềm vui được gặp bạn bè mỗi ngày. Bây giờ mình đi học, cũng vì niềm vui ấy ở thì tương lai..

Du học có nghĩa là sẽ có ngày bật khóc, chỉ còn cảm giác run lên và sự trống rỗngtrong đầu, buồn bã, cô độc và bi quan! Đây đâu phải là mình?

Du học có nghĩa là da sẽ trắng. Gió lạnh thổi tan nắng mỏng manh khiến da vàng cũng thành trắng xanh, trắng muốt. Và gió thổi bay cả những gân hồng ngọt ngào của một đất nước xa xôi, thổi khô nước mắt, lạnh tình người và lạnh trái tim.

Du học có nghĩa là một buổi trưa lang thang trên sân trường, ngồi nói chuyện với bạn hay chỉ có mình mình trong thư viện. Tất cả đều không mang cảm giác ĐỦ! Chỉ biết mình đang sống tạm, sống thiếu thốn tình cảm, sống để sau này sẽ được sống ĐỦ!

Du học có nghĩa là cơm trắng ngon hơn hamburger, pizza không bằng bánh mỳ, và pasta hay mì Ý cũng kô sánh được với bát bún gà bát fở bò giản đơn. Đi nhà hàng nhìn 1 menu dài đằng đặc nhưng lại chỉ thấy thèm những món ăn mẹ nấu…

Du học là xa nhà, xa gia đình, xa bè bạn, làm gì cũng lủi thủi tự thân 1 mình. Ốm nằm vật ra cũng tự cố bò dậy mà ăn, mà uống thuốc. Là những chiều đông run cầm cập cầm đeo ba lô, cầm ổ bánh mỳ lê lết hàng giờ đồng hồ đến bến bus bắt xe đi học. Vừa ngồi chờ xe vừa run vừa xoa tay cho ấm, vừa gặm bánh cho qua bữa.

Du học là những tối làm research trong lib đến 10h đêm, ko còn bus phải 1 mình quốc bộ gần 3 miles về nhà. Chỉ biết cắm cúi mà đi, vớ vẩn thằng nào nó nhảy ra,thấy chướng mắt lại đòm cái là bay thẳng lên mây mà gẩy đàn.

Du học là cái cảnh nhìn nhà nhà người người cùng nhau xum họp, cùng nhau vui vầy những dịp lễ tết. Còn mình, làm trầy bửa kiếm tiền, tối mịt trở về tự mình chào mình trong căn phòng bé tý chưa đầy 6m vuông, tự celebrate bằng 1 gói chips, 1 chai Fanta, 1 quyển truyện vác từ VN sang và tráng miệng bằng nỗi nhớ quê nhà da diết, nhớ đến muốn gào lên chạy ngay về…..

Du học có nghĩa là sẽ phải nhìn theo cái vẫy tay xa xăm của người thân sau lớp kiếng ngăn cách ở sân bay, là nụ cười và lời chúc của bạn tiễn đưa, là nước mắt của mình sau lớp chăn bông dầy, là câu hứa năm sau gặp lại bật ra trên những đôi môi run, là thời gian rất dài…

Du học có nghĩa là tức tối khi muốn viết câu văn hay mà từ vựng lại nằm đâu đó quá xa trong cuốn từ điển dày cộm, là mệt mỏi khi quyển sách lịch sử quá dày mà mắt đã đỏ vì thức khuya, là ngu ngơ tập phát âm thêm một thứ ngôn ngữ khác nữa ngoài tiếng Anh và tiếng Việt, là lóng ngóng thức cả đêm để hoàn thành một bài assigment, là mới toanh trong 1 ngôi trường và những luật lệ.

Du học là cảm giác hụt hẫng mỗi khi có chuyện gì rất vui, muốn gào thét đùa vui nhưng rồi chợt nhận ra quanh mình hình như ko ai care cả….

Du học là phải vững vàng…muốn khóc cũng ko đc khóc vì mình phải mạnh mẽ.

Du học là khó thở khi phải nhận cái áp lực, expectations từ mọi ng vì mang tiếng đi xa học mà lại ko làm đc cái j thì thật là xấu hổ.

Du học là khó chịu khi bị gọi “… kiều”… có thể chỉ là trêu đùa có thể là đá xoáy… nhưng cho dù là í j đi nữa thì thực lòng, chả thích bị gọi thế chút nào, vì khi du học là khi cảm thấy mình tự hào về nước mình nhất, tự hào đc là công dân VN nhất… và chỉ muốn đc gọi như bình thường… là Vnese mà thôi.

Du học là buồn mỗi khi bị nói là tây hóa, đua đòi bắt chước theo người ta trong khi thực chất đâu phải vậy, mà có tây hóa thì chẳng cần phải du học, ở nhà cũng tây được.

Du học là ko đc cảm thông khi chẳng may nói chuyện cứ bị xen vài tiếng ngoại ngữ vào, bị nói là quên tiếng mẹ đẻ khi mà thực chất đâu có muốn thế. Cả năm trời thèm khát đc nói tiếng Việt mà khó làm sao, thay vào đó phải dùng, phải luyện cái thứ tiếng nước ngoài để học thì tất nhiên sẽ bị thành thói quen và cần thời jan để chỉnh khi về thăm nhà chứ :-s

Du học là sự cố gắng từng ngày, đếm từng ngày để đc về thăm nhà…

Du học là đắn đo mỗi khi muốn về mà lại xót vì chi phí khá cao….nếu cố gắng chịu thì có thể tiết kiệm được vào tiền học nhưng lại rất nhớ nhà và muốn được ở bên mọi người ….

Du học… lớn nhất là phải hi sinh tình cảm, tình yêu(nghĩa rộng chứ ko chỉ yêu đương)… và luôn phải tự hướng tới tương lai, luôn tự bảo mình phải cố rồi tương lai sẽ được đền đáp để mà cố gắng hơn….

Du học có nghĩa là lớn lên. Cầm dao xắt hành và ôm đũa chiên cơm, nặn bột làm bánh bao và cookies. Lấy giấy tờ và đôi co vì một quyền lợi, nắm tương lai trong tay và tự đóng khuôn để đúc chính mình, rớt vào một mặt khác của trái đất, sẽ nhận thấy những điều mình hiểu lâu nay không đơn giản như mình hiểu, sợ hãi trước cuộc đời nhưng nôn nóng muốn bước vào đưong đầu với nó.

Du học có nghĩa là sẽ lo lắng khi một người bạn đóng cửa blog hay không trả lời message của mình trong Yahoo Messenger. Thấy bạn mình xa và mình thì bất lực.. Và yên tâm khi cánh cửa lại hé mở, thở phào, uh bạn không sao, mỉm cười, lại được đọc về bạn nữa rồi, nháy mắt, bọn mình đâu có xa…

Du học là phải nén nhịn mỗi khi rất buồn, muốn gọi ngay cho người thân để tâm sự nhưng phải nén lại vì ko muốn để ai phải lo lắng cho mình, và phí gọi về thì cũng chả rẻ gì.

Du học có nghĩa là sẽ chỉ được nhìn bố mẹ qua khung webcam mờ nhỏ xíu trên màn ảnh vi tính và nghe mẹ cười hiền, mấp máy con đừng lo trong điện thoại. Nhưng sau lưng, bố mẹ đang phải vật lộn với những núi đá nặng trịch của cuộc đời, còn trước mặt mình lại là tương lai thênh thang mở rộng. Má ấm lên giọt nước mắt, vì tình yêu bao la có nghĩa là hy sinh với nụ cười trên môi..

Du học có nghĩa là tự hào. Tự hào thấy mình thay đổi, tự hào thấy mình đang lớn, tự hào vì mình được yêu thương.

Du học có nghĩa là tự hứa nhiều lắm. Tự hứa với mình, với người ta, với gia đình, với bạn bè. Tự hứa không được lãng phí những gì đã hy sinh. Tự hứa và tự ráng hoàn thành lời hứa.

Du học sướng???? Có ai hiểu chăng nỗi lòng của những ng xa quê để HỌC…..

Du học có nghĩa là đi XA học. Là đi học ở xa. Là đi học ở rất xa. Là đi học ở rất rất xa…

Và, du học là nhiều khi muốn buông tay vì tất cả những feelings trên nhưng vẫn phải nắm chặt và tiếp tục bước…..

Còn các bạn thì sao? Các bạn nghĩ gì ? Hãy share với tôi về kinh nghiệm du học của bạn.

Tác giả: Kiwi Đặng – DHS Mỹ Texas

Phỏng vấn chia sẻ kinh nghiệm du học Mỹ – số 4 – PhD in Chemical Engineering

Xin chào mọi người,

Đến hẹn lại lên, ban biên tập xin gửi đến các bạn bài phỏng vấn chia sẻ kinh nghiệm du học Mỹ số 4 . Một bài chia sẻ đặc biệt đến từ anh Lê Sỹ Tùng – PhD student in Chemical Engineering ,College of Sicence and Engineering, University of Minnesota một trong những admin nhiệt huyết của Usguide.

Bên cạnh những kinh nghiệm quý báu và tinh thần chiến đấu hết mình “Do more than your best and Networking” trong quá trình apply cho nghành kĩ thuật nói riêng và các nghành khác nói chung. Anh cũng đưa đến các bạn lời khuyên rất bổ ích trong quá trình chọn trường + chọn khoa , những điều cần chuẩn bị trước khi sang Mỹ học tập cho đến những cảm nghĩ về các hoạt động xã hội mà anh đã và đang tham gia. Các bạn cùng khám phá trong file đính kèm nhé

 

Interview Series 4_Le Tung

Phỏng vấn chia sẻ kinh nghiệm du học Mỹ – Số 9 – Master of Public Health

Xin chào các bạn,
Tháng 11 này, nhóm biên tập xin gửi tới các bạn bài chia sẻ thứ 9 của chị Dương Cầm Master of Public Health, Department of Epidemiology, University of Michigan. Chị Dương Cầm tốt nghiệp đại học chuyên ngành Bioscience, nhưng sớm nhận ra Pucblic Health mới chính là ước mơ và đam mê mà chị thật sự muốn theo đuổi.
Với kế hoạch apply rõ ràng với các mục tiêu thời gian cụ thể cùng chiến lược hợp lý, chi Dương Cầm đã apply thành công với full funding PhD in University of Rochester và one-half tution fee waiver, MPH in Univresity of Michigan. Mặc dù chưa chắc chắn trong con đường trang trải số học phí còn lại, chị đã quyết định chọn UMich. Và rồi phép màu xảy ra, chị nhận được full tution fee waiver từ UMich :) . Để tìm hiểu thêm các bạn có thể đọc tại file đính kèm ở cuối bài. Hi vọng những chia sẻ của chị Dương Cầm sẽ giúp các bạn trang bị thêm những thông tin hữu ích trên con đường apply du học Mỹ của mình.

Phỏng vấn chia sẻ kinh nghiệm du học Mỹ – Số 7 – Undergraduate student in Economics

Xin chào các bạn,

Tháng 8 này, nhóm biên tập xin gửi tới các bạn bài chia sẻ thứ 7 của bạn Nguyễn Anh Tú – Undergraduate student at Randolph College, Major in Economics. Randolph College là 1 trường khá nhỏ quy mô khoảng 700 sinh viên, điểm đặc biêt là giáo sư trong trường được xếp Rank 1 về accessibility. Các giáo sư trong trường rất thân thiện, tập trung vào giảng dạy và quan tâm đến sinh viên thay vì tập trung vào nghiên cứu như ở các trường lớn khác. Thêm vào đó, Thành phố nơi bạn Tú sinh sống là Lynchburg được mệnh danh là City of Seven hills, cư dân trong thành phố rất tốt, cuộc sống yên bình và khí hậu đặc biệt giống Hà Nội. Để tìm hiểu rõ hơn về bạn Tú và trường Randolph College, các bạn có thể xem chi tiết tại file PDF đính kèm. Hi vọng những chia sẻ của bạn Tú sẽ giúp các bạn trang bị thêm những thông tin hữu ích trên con đường apply du học Mỹ của mình.

 

Interview Series 7_Anh Tu_01082013

Phỏng vấn chia sẻ kinh nghiệm du học Mỹ – Số 8 – Master in Industrial Engineering & Management

Xin chào các bạn,

Đến hẹn lại lên :), ở số thứ 8 này nhóm biện tập xin gửi tới các bạn bài chia sẻ của bạn Mai Thùy Dung. Một cô gái dũng cảm đã có 1 bước ngoặt rất lớn trong sự nghiệp, khi chuyển từ Business sang học Master in Industrial Engineering & Management thuộc ngôi trường Oklahoma State University. Bạn ý đã có những chiến lược và nỗ lực thế nào để apply thành công, học tập và sinh sống tại đất nươc Mỹ đầy cạnh tranh và đào thải cao. Những kinh nghiệm thực tế, tinh thần chiến đấu bền bỉ đó đã được bạn Dung chia sẻ rất cụ thể. Các bạn cùng khám phá trong file đính kèm nhé.

 

Interview Series 8_ Dung Mai

Phỏng vấn chia sẻ kinh nghiệm du học Mỹ – Số 6 – Master in Global Environmental Policy

Xin chào các bạn,

Tiếp nối Series Interview, nhóm biên tập xin được gửi đến các bạn bài chia sẻ thứ 6 của chị Diệu Linh – Master in Global Environmental Policy, School of International Service – American Universiry, chị Linh tốt nghiệp trường đại học Ngoại Thương nhưng từ khi ra trường công việc chị làm đều trong lĩnh vực nghiên cứu, phi chính phủ. Kinh nghiệm làm việc của chị rất đa dạng từ phát triển nông thôn, chăm sóc y tế cho người nghèo đến biến đổi khí hậu … Chính nhờ thế mạnh này chị đã apply thành công với học bổng Dean’s Fellowship vào trường School of International Service (SIS), 1 trường nhỏ thuộc hệ thống AU được xếp hạng là một trong 10 trường tốt nhất về nghiên cứu quốc tế và quan hệ quốc tế. Để tìm hiểu rõ hơn về chị Linh và ngôi trường mà chị đang theo học, các bạn có thể xem và download tại file PDF đính kèm. Hi vọng những chia sẻ của chị sẽ giúp các bạn trang bị thêm những thông tin hữu ích trên con đường apply du học Mỹ của mình.

 

Interview Series 6_Dieu Linh_27062013 (1)

Làm thế nào để có một hồ sơ xin học bổng tốt?

Hầu hết các bạn sinh viên đều muốn nhận được học bổng tốt nhất có thể. Chính vì vậy các bạn luôn cố gắng thêm vào hồ sơ của mình nhiều thành tích (có thể là vượt trội) nhằm lấy điểm trong mắt người tuyển chọn. Nhưng không phải ai cũng biết như thế nào là một hồ sơ xin học bổng thực sự tốt để có thể là một tấm vé cho bạn bước vào thế giới của những du học sinh. Và trong thực tế, học bổng là một nguồn vô cùng khan hiếm, và bạn cần phải cạnh tranhvới vô số người giỏi hơn mình, vậy làm sao để chúng ta có thể thành công? Mình xin chia sẻ một bài viết của chị Lê Thị Xuân, một du học sinh ở Anh, về kinh nghiệm khi viết hồ sơ xin học bổng để các bạn tham khảo:

 

Hãy là chính mình

Kinhnghiệm đầu tiên và cũng là kinh nghiệm quan trọng nhất chính là bạn hiểu bạnnhư thế nào? Bạn mong muốn điều gì? Tại sao bạn lại đi học? Đi học xong bạn làmgì? Rất nhiều bạn với mong muốn làm đẹp hồ sơ của mình đã viết quá lên nhữngkinh nghiệm hoạt động của mình, mà quên mất động lực quan trọng nhất để bạn đihọc là gì.

 

Bạn nênnhớ rằng có hàng nghìn người như bạn, và bạn phải tìm được một điểm độc đáo củabạn, để bạn có thể xuất sắc hơn những người khác. Bạn không cần là người giỏinhất, nhưng bạn cần có một sự độc đáo. Sự độc đáo có thể từ một kinh nghiệmthực tế bạn rút ra bài học, từ một cuộc đối thoại với một người bạn vô cùng yêuquý, hoặc có thể từ mong muốn mà bạn có thể đạt được sau khi đi du học.

 

Có một bạnhọc sinh đã viết như thế này: “Tôi đã đọc rất nhiều bài luận xin học bổng vàphát hiện ra một điều thú vị là học sinh nước tôi đều lấy lý do là gia đìnhkhông có đủ điều kiện tài chính để đi du học nên phải xin học bổng. Còn tôi,tôi tin bố mẹ tôi có đủ điều kiện cho tôi đi du học, nhưng tôi vẫn mong muốnđược nhận học bổng này, vì đơn giản, tôi muốn tự lập như chính các bạn sinhviên trên thế giới.” Bạn có tìm thấy sự đặc biệt nào trong bài luận trên không?

 

Lựa chọn phù hợp

 

Sau khibạn hiểu bạn cần gì, bạn muốn gì, giờ đến lúc bạn cần lựa chọn những đặc điểmphù hợp với từng học bổng. Một thực tế bạn cần hiểu rằng các học bổng danh giánhất (Chevening, Fulbright) hoàn toàn khác với các học bổng của từng trường.Bạn không thể copy hồ sơ bạn gửi cho các học bổng chính phủ để gửi cho các họcbổng của trường được, vì mỗi loại có những yêu cầu khác nhau. Bạn cũng cần sửdụng các kinh nghiệm bản thân cho phù hợp với từng loại học bổng.

 

Đối vớihọc bổng Lãnh đạo trẻ (trường đại học Indiana, Hoa Kỳ), một trong những yêu cầucủa học bổng này là bạn có kinh nghiệm làm việc trong các cơ quan nhà nước tốithiểu 12 tháng, còn đối với học bổng ngành tài chính của trường đại học Leeds,Vương Quốc Anh, thì họ lại chỉ mong muốn bạn là công dân Việt Nam và có thànhtích xuất sắc trong học tập và công việc. Vậy bạn biết mình phải lựa chọn nhưthế nào chưa?

 

Điểm thi IELTS, TOEFL, SAT, GMAT, GRE

 

Các bàithi chuẩn hóa có thể coi là điều kiện nhất thiết cần để xin được học bổng. Khácvới điểm GPA (trung bình học tập) là tùy thuộc vào chương trình đào tạo củatừng quốc gia (ví dụ thang điểm Việt Nam là 10, thang điểm Mỹ là 4), thì cácbài thi tiếng Anh như IELTS, TOEFL, hay bài thi tư duy như SAT, GMAT, GRE đềuđã được chuẩn hóa để đánh giá trình độ của học sinh khắp nơi trên thế giới, vìthế bạn không thể viện cớ bạn ở Việt Nam nên điểm IELTS, TOEFL hay GMAT thấpđược.

 

Do đó, đểcó thể cộng thêm một điểm vào hồ sơ xin học bổng, bạn cần phải có các điểm bàithi chuẩn hóa này càng cao càng tôt. Và sẽ thật khó để thuyết phục người kháccho bạn học bổng nếu bạn chỉ có IELTS 5.0.

 

Hoạt động ngoại khóa

 

Học sinh,sinh viên Việt Nam ta rất thông minh và nhanh nhạy, vì thế sau rất nhiều nămkinh nghiệm xin học bổng, giờ đây các diễn đàn và trang mạng đều có một lờikhuyên sắt đá cho các bạn muốn xin học bổng là cần phải có thật nhiều hoạt độngngoại khóa.

 

Nhưng sựthật thì không hoàn như vậy. Những người xét duyệt học bổng muốn bạn tham giacác hoạt động ngoại khóa để bạn phát huy được các tố chất cá nhân của mình, vàđể họ có thể phát hiện ra một tiềm năng nào đó của bạn. Bạn ghi ra quá nhiềuhoạt động, người ta sẽ không thể biết bạn thực sự muốn làm gì, hay bạn chỉ muốnlàm cho vui và đẹp hồ sơ thôi.

 

Một bạnhọc sinh trong hồ sơ học bổng của mình đã liệt kê 12 công việc khác nhau màmình đã làm, nhưng không thể mô tả chi tiết một công việc nào. Một bạn học sinhkhác chỉ có duy nhất một hoạt động ngoại khóa, nhưng có thể kể chi tiết từngquy trình, từng vấn đề gặp phải và từng bài học rút ra. Theo bạn, ai sẽ chiếnthắng?

 

Thư giới thiệu

 

Kinhnghiệm cuối cùng để bạn có thể tạo được đột phá trong hồ sơ của mình chính làthư giới thiệu. Lựa chọn ai là người giới thiệu đặc biệt quan trọng, vì ngườiđó không chỉ là người có chức vụ cao, mà còn là người hiểu bạn. Đa số các họcbổng sẽ đều kiểm tra lại người giới thiệu bằng cách gọi điện thoại hoặc gửiemail, nếu người bạn chọn không hiểu và thân với bạn, họ sẽ không thể trả lờicác câu hỏi liên quan đến bạn được. Và đương nhiên bạn sẽ thất bại cho dù ngườigiới thiệu đó có là tổng giám đốc hay hiệu trưởng của bạn.

 

Cuối cùng,cho dù bạn đã hội tụ rất nhiều yếu tố, thì may mắn cũng là một phần không thểthiếu trong việc xin học bổng. Bạn hãy coi việc xin học bổng như một trò cácược, và khi bạn chiến thắng, bạn sẽ hả hê vô cùng! Còn khi bạn thất bại, hãycứ mỉm cười và tiếp tục con đường du học bằng học bổng “butachi”, vì phía trướccòn vô cùng nhiều cơ hội để bạn khẳng định mình! Chúc bạn luôn thành công!

 

Tác giả: Lê Thị Xuân, Huddersfield University, UK

Kinh nghiệm apply học bổng New Zealand 2012

Tác giả: Lê Quang Kiệt (NZ ASEAN Scholarship holder 2012)

(Định post cái này vào dịp Tết nhưng sau khi đi “thăm dò” một vài người thân thiết, ai cũng khuyên nên post đi, có đứa còn càm ràm mình “Chuyện tốt chứ có gì đâu mà giấu thấy ghê!”, nên thôi, post đại, ai hông thích thì đừng “ném đá”, tội nghiệp em lắm 🙁 )

Ngày bé, vẫn luôn nghĩ rằng: hễ mình chăm chỉ, luôn cố gắng, sống tốt với mọi người thì mọi người cũng sẽ tốt với mình, rằng mọi điều tốt đẹp sẽ đến với mình. Lớn lên, đi học, đi làm, nhận ra rằng: không hẳn mình tốt với người khác thì người khác cũng sẽ tốt với mình; người hướng thiện và chăm chỉ không hẳn sẽ luôn thành công… Nói chung là thấy cuộc sống này nhiều bất công…

3 năm trước, hăm hở đi kiếm học bổng để đi học. Đi du học – với một đứa cực ghét những bài học thuộc lòng, kiểm tra theo kiểu “chép chính tả”, những lí thuyết sáo rỗng – chẳng phải là để chạy theo bằng cấp hay phô trương, lòe thiên hạ, mà chỉ đơn giản là để nạp thêm kiến thức, mở rộng vốn sống. Tự nhiên nghĩ: hễ người ta đã “bay” ra được với thế giới ngoài kia một lần, khát khao được bay tiếp, bay xa hơn, cao hơn là điều hiển nhiên.

Đi du học, chí ít là còn để nuôi ước mơ thay đổi cuộc đời mình, gia đình mình – nhất là với những đứa có hoàn cảnh gia đình khó khăn như mình. Chỉ những ai phải xuất phát từ những vạch đầu tiên đầy chông chênh, trắc trở và nhiều gian khó mới thấy được hết những rào cản của cuộc sống này.

“Lỡ đò” hết vài lần, cay đắng nhận ra những thứ không thuộc về mình thì sẽ mãi mãi không thuộc về mình, chán nản nhận ra có những thứ tưởng chừng dễ nhưng hễ dính dáng tới giấy tờ là sẽ thành rắc rối to.

Tháng 6, giấc mơ đi học lại bùng cháy. Âm thầm làm hồ sơ với quyết tâm: lần này mà không được là sẽ không bao giờ nộp nữa! Rồi cũng như những lần trước, đi xin giấy tờ, đi xin chứng nhận, lên mạng lục tung thông tin ngành học, trường học…

Tháng 7 – những đắn đo suy nghĩ, về mình, về gia đình, những lo lắng như ai sẽ chăm cho bố mẹ khi mình vắng nhà làm mình chùn bước. Rồi đánh tiếng thở dài, lại quyết tâm nộp. Số đến khổ! Gửi hồ sơ ngay ngày cuối cùng người ta nhận, mà lại còn bị đến trễ hơn so với giờ quy định. Cũng may, bộ phận tiếp nhận hồ sơ vẫn nhận.

Tháng 8 – một buổi trưa thứ 6, nhận một cuộc điện thoại từ Hà Nội mà vẫn không tin vào tai mình: được gọi đi phỏng vấn.

Tháng 9 – bước vào phòng phỏng vấn với tâm trạng cực kỳ thoải mái và dễ chịu. Phỏng vấn xong còn thấy thoải mái hơn, ít nhất cũng đã nói được hết những gì mình nghĩ, mình dự định…

Tháng 10 – nhiều hy vọng nhưng vẫn không dám tin mình có cơ hội bởi so với những ứng viên khác, hồ sơ của mình chẳng “đẹp” hay “mịn” gì cả. Giữa lúc không dám tin ấy, cái email với dòng chữ “Congratulations” ấy đã “bay” vào hộp thư mình. Khóc tu tu như trẻ con bị mẹ đánh…

17-11 – còn những 4 tháng (hay chỉ còn 4 tháng?) nữa, sẽ xách vali đi Auckland, bắt đầu quay lại thời SV, chăm chỉ trong 2 năm để lấy bằng Thạc sĩ. Còn sau đó? Chuyện gì đến sẽ đến, chưa dám nói trước… Chỉ biết và chỉ mong, những điều tốt đẹp sẽ đến…

Và nếu bạn vẫn còn đang thắc mắc, không biết cái thằng ít tóc, lắm lời, hay khó chịu mà vẫn từng gặp, từng biết đang nói cái gì, thì đây: mình đã nhận được học bổng của Chính phủ New Zealand để đi học Thạc sĩ tại Unitec – Institute of Technology, Auckland và sẽ lên đường vào nửa cuối tháng 2-2012.

Và nếu bạn vẫn luôn nghĩ rằng những đứa gia đình khó khăn sẽ không có điều kiện tiếp cận với những nguồn học bổng như thế này? Suy nghĩ lại đi! Mình là con nhà nghèo chính hiệu nhé!

Và nếu bạn vẫn luôn nghĩ rằng, để được học bổng, bạn phải tốt nghiệp những trường danh giá, rằng bạn phải nắm trong tay giải thưởng này nọ, rằng bạn phải đi học tiếng Anh ở một trung tâm nổi tiếng nào đó? Suy nghĩ lại đi! Mình đã tự học tiếng Anh, với người thầy là sách, là nhạc, là những người bạn nước ngoài đi du lịch theo kiểu Tây “balô”… Những khóa học tiếng Anh để “học chiêu” đạt điểm cao với mình là quá xa xỉ và tốn kém…

Và nếu bạn vẫn luôn nghĩ học bổng du học chỉ dành cho những ai có điểm số cao!? Nghĩ lại luôn đi! Điểm của mình thấp tè, 7.54/10 (hay 3.02/4) mà thôi!

Hay giả như bạn vẫn luôn nghĩ là rớt học bổng liên tiếp nghĩa là bạn không còn cơ hội nữa?! Suy nghĩ lại nhé?! Mình đã rớt và vẫn được!

Với những ai vẫn đang ấp ủ niềm hy vọng, khát khao và ước mơ vươn lên, hãy nuôi dưỡng ước mơ của mình! Xấu hổ là khi có ước mơ mà không dám nắm lấy cơ hội, chấp nhận rủi ro để thực hiện ước mơ. Còn nếu chẳng may không thành, chẳng có gì đáng phải xấu hổ cả! Cứ đi rồi sẽ đến, cứ gõ cửa sẽ mở! Thà đi đường vòng, nhiều chông gai, thách thức mà thành công của nó còn vinh quang, rực rỡ hơn gấp nhiều lần đi đường thẳng, được người khác trải thảm.

 

Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường – mình vẫn tin như vậy…

Du học bằng niềm tin

 

1.“Nhà em không có điều kiện, học lực em chỉ thuộc dạng khá, em có tham gia hoạt động ngoại khóa nhưng không nhiều, nhưng em tin em sẽ đi du học được. Anh chỉ cách cho em được không ạ?”Đó là câu hỏi mà các bạn trẻ hay inbox hỏi tôi dạo gần đây. Tôi rất thường muốn viết những điều có thể truyền cảm hứng cho các bạn trẻ để các bạn cố gắng, nhưng trước khi làm điều đó, hãy để tôi đính chính lại một điều để các bạn rõ ngay và luôn: ngay cả con em nhà có điều kiện, học lực giỏi, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa đôi khi cũng rất khó được nhận vào các trường ĐH Mỹ, đặc biệt là các trường top đầu.Điều đó có nghĩa là, khi gia đình bạn không có điều kiện, học lực và hoạt động ngoại khóa chỉ tàm tạm, bạn tuyệt đối không thể du học chỉ bằng niềm tin và mơ ước.

2.“Nếu vậy”, có lẽ các bạn đang tự hỏi, “tại sao trên báo luôn có nhiều câu chuyện nghèo, tự ti, vượt khó, gia đình không điều kiện được mưa học bổng từ các ĐH Mỹ?” Hay nói một cách khác, chắc các bạn đang phân vân những cái tên như Tôn Hà Anh, Đỗ Liên Quang, hay Châu Thanh Vũ,… làm sao mà đến được vị trí hiện tại?Câu trả lời khá đơn giản: đằng sau cơn “mưa học bổng” và các bảng thành tích mà các bạn đọc được trên mặt báo là rất nhiều cố gắng trong suốt một thời gian dài mà có lẽ vài trăm chữ trên báo không thể nào nói hết được. Do đó, khi mặt báo đang tràn ngập các câu chuyện thành công về “thanh niên vượt khó học giỏi,” những câu chuyện ấy vô hình dung đang phản tác dụng, khiến các bạn tin rằng du học rất dễ, và chỉ cần tự tin là đủ.Đây là một suy nghĩ hết sức nguy hiểm.Nếu ai cũng có thể du học với học bổng toàn phần chỉ bằng niềm tin, thì nước Việt Nam này đã có hàng triệu du học sinh rồi! Sự thật là chỉ một vài người thực sự đạt được mục đích du học cho thấy rằng có hàng triệu người mơ ước, nhưng chỉ có một vài người biến ước mơ thành hiện thực.Riêng tôi, tôi biến giấc mơ du học của mình thành hiện thực bằng cách luôn tập trung vào những mục tiêu ngắn hạn, có thể đạt được trước mắt thay vì mơ ước viễn vông xa vời; không quá tự tin vào bản thân, và luôn biết mình đang ở đâu.


3. Mơ ước du học đầu tiên của tôi là khi còn là học sinh tiểu học. Lúc đó, bố bảo tôi rằng “nhà mình không có điều kiện nên nếu con muốn du học, con phải tự lo kiếm học bổng.” Gần 10 năm sau đó, tôi gác lại ước mơ du học để tập trung vào các mục tiêu gần, thực tế với mình hơn.Tôi học cấp 2 ở tỉnh Ninh Thuận. Năm lớp 6, tôi tham gia hội chữ thập đỏ ở địa phương vì bạn bè tôi rủ, và vì họ dạy mật mã Morse và Semaphore – 2 thứ mã tôi rất say mê. Tôi tham gia thi cờ vua cấp trường và cấp thành phố dù chỉ là dân không chuyên, ở nhà đánh cờ không lại hàng xóm. Tôi thức đêm viết hàng chục trang dự thi nhiều cuộc thi lớn nhỏ như “An toàn giao thông,” “Học tập tấm gương Hồ Chí Minh,” “Viết thư UPU,” “English and Me,” etc.Hồi đó tôi tham gia nhiều cuộc thi như thế có vì chuẩn bị cho du học đâu. Đơn giản chỉ là những cuộc thi đó là những cái đích nhỏ, gần, và dễ đạt của tôi. Và đến khi tôi viết đơn xin học bổng du học thì những cuộc thi này đã không còn đủ ý nghĩa để tôi có thể tự tin viết vào đơn nữa, nhưng phải công nhận rằng nếu tôi đã không đi những bước nhỏ trước thì đã không bao giờ đi những bước xa hơn.Những cuộc thi nhỏ này đã rèn luyện cho tôi khả năng tập trung suy nghĩ dưới áp lực của thời gian, khả năng viết lách, kinh nghiệm thức trắng đêm để cố làm hoàn hảo một bài dự thi, tinh thần đầu tư 100% công sức để làm điều mình ưa thích, và hàng tá kĩ năng khác mà đã giúp ích tôi phần nào trong các cuộc thi sau này (thi vào chuyên tin Năng Khiếu, thi HSG quốc gia, viết luận xin học bổng, phỏng vấn học bổng UWC, vân vân). Có thể bạn không tin, nhưng đối với tôi, tôi luôn tin rằng mình đã lớn lên một ít từ việc tham gia những thứ nhỏ nhặt nhất trong đời.Do đó, nếu bạn đang kiếm đường đi du học vì bạn đang cảm thấy bế tắc, hay chán ghét giáo dục Việt Nam, hay vừa thi trượt đại học,… thì bạn hãy đầu hàng ý tưởng đó và làm chuyện khác thiết thực hơn. Đó là vì du học không phải là một giải pháp tạm thời để bạn vượt qua bế tắc, càng không phải thứ bạn có thể đạt được trong một hai ngày hay một hai năm. Ngược lại, du học là thành quả của sự không ngừng trau dồi bản thân, không ngừng học tập từ những cái nhỏ nhất qua một thời gian dài.

4. Nếu bạn đã bao giờ có suy nghĩ “dù khó, tôi tự tin tôi chắc chắn sẽ làm được,” tôi nghĩ bạn nên đi chậm và suy nghĩ lại về sự tự tin của mình.Có lẽ mỗi người có suy nghĩ khác nhau, nhưng bản thân tôi chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình sẽ làm được điều gì đó 100%. Khi bạn tự tin đến thế, tôi nghĩ nhiều khả năng bạn đang đánh giá quá cao khả năng của bản thân, hoặc đang đánh giá quá thấp những khó khăn mà bạn đang đối mặt, hoặc cả hai.Hãy nhớ rằng đối với bất cứ ai, tự tin là một điểm mạnh, còn tự tin thái quá lại là một điểm yếu.

5. Lần tới khi bạn đọc báo về một câu chuyện học sinh Việt Nam được nhiều học bổng, hãy đừng đọc xem học bổng trị giá bao nhiêu tiền, hay người học sinh ấy đạt được những thành tích nào. Hãy cố đọc xem họ đã từng trải qua những khó khăn gì, và họ đã làm gì để vượt qua những khó khăn ấy. Nếu một bài báo không viết về những điều này, bài báo ấy chỉ đang được viết bởi những phóng viên đời cũ muốn trang trí bài bằng những thông tin hào nhoáng mà thôi.Cuối cùng, cho những bạn đang định đi du học chỉ bằng niềm tin: các bạn hãy dừng lại đi. Hãy ngồi xuống và nghĩ thiết thực hơn: gia cảnh khó khăn và học lực không giỏi sẽ có nghĩa là xuất phát điểm của bạn thấp hơn bình thường. Điều này có nghĩa là bạn sẽ phải cố gắng rất nhiều lần để đạt được mục tiêu du học của mình. Hãy tự hỏi, (1) bạn cần bao nhiêu thời gian, và (2) bạn có đủ kiên nhẫn và ý chí để đi quãng đường dài đó không. Nhớ là, hãy đừng tự tin thái quá.

Tác giả: Chau Thanh Vu

Ma trận các dạng học bổng – cách nhận biết và lựa chọn

Ý tưởng “du học” xuất hiện trong đầu. Sau đó là quyết tâm đi du học nhưng vì cò không tiến nên quyết tâm tiếp theo là xin “học bổng” Bắt đầu mở Google ra để tìm hiểu, gõ những từ khóa đầu tiên và CHOÁNG… + VÁNG… Nghe quen không? ***What the hell! Sao phức tạp thế :(Mình đảm bảo là có rất nhiều bạn rơi vào tình trạng trên. Nhìn cái mớ hỗn độn của kết quả trên mạng mà lạc lối, ko biết bắt đầu từ nơi đâu ^^! Để giúp các bạn đỡ choáng, cần hiểu rõ “học bổng” là cái gì vì nó có vô vàn loại trong khi bạn chỉ đủ sức để nộp những dạng phù hợp với bản thân thôi (trừ trường hợp thiên tài cứ nộp là trúng và nộp đâu trúng đó thì ko nói làm gì nhé).Nếu bạn đã đọc post “Các bước chuẩn bị apply học bổng” của mình thì cái post này sẽ khớp vào bước số 2 “xác định sở thích và tìm học bổng phù hợp”.Hiểu nôm na thì có “học bổng” là khi có một mạnh thường quân nào đó (kể cả bố mẹ, họ hàng) chi trả tiền cho bạn đi học. Khác với mọi người, theo ngu ý của mình thì “du học tự túc” là khi và chỉ khi bạn dùng tiền của chính bản thân mình để học, dù là lao động cật lực, tích cóp trước khi đi học hay vừa học vừa làm.

Mình rất phục những người “du học tự túc” kiểu này, nhiều khi phục hơn cả những bạn xin được học bổng (dạng không phải trợ giúp từ người thân^^!).
Mặc dù lan man vậy nhưng tóm lại dưới đây mình chỉ đề cập đến cái dạng “học bổng” từ “người lạ” nhé!

I/ Phân loại theo cách cho (vay) tiền Viện trợ không hoàn lại và không điều kiện:

Dạng học bổng đáng mơ ước nhất! Rất đơn giản, bạn nhận tiền, bạn tiêu tiền, học xong thì làm gì mặc bạn. Ko có ràng buộc là phải quay trở về nước, phải làm trả nợ cho xyz. Học bổng nổi tiếng nhất dạng này là Erasmus Mundus, Endeavour và các học bổng trường.Viện trợ không hoàn lại nhưng có điều kiện ràng buộc: Cũng tương tự dạng trên, chỉ khác là thường yêu cầu quay trở lại nước ít nhất 2 năm, tiếp tục làm việc cho công ty/tổ chức xyz mà bạn đang làm trước khi đi học tối thiểu thêm 2 năm nữa v.v.v Học bổng dạng này thường là học bổng của chính phủ, dạng ngoại giao như Fulbright, VEF, AAS (hay ADS cũ), NFP…Vay và phải trả: Loại này là đau lòng nhất đây. Sướng trước khổ sau^^. Cơ bản là cầm tiền đi học rồi sau đó phải trả lại một phần (phù) hoặc toàn phần (oops) dưới nhiều hình thức khác nhau: làm việc tại nước đó (ô cũng hay), trả góp bằng tiền (oops)… Cái này thường được gọi là study loan hơn là scholarship, mặc dù vẫn có chỗ nhập nhằng gọi scholarship. Mỹ có rất nhiều cái dạng study loan và Singapore thì có học bổng kiểu cho vay và “bắt” ở lại làm việc trả nợ.
Vậy bạn thích vay rồi trả (nhỡ đâu có bạn thích được bắt ở lại làm việc ở 1 nước nào đó ^^!) hay là cầm tiền đi học với 1 số ràng buộc hay là tiền phải có mà tự do cũng cần luôn???

II/ Phân loại theo mức cho (vay) tiền

Cái này thì dễ hiểu rồi mặc dù nó cũng muôn hình vạn trạng.Chỉ tài trợ học phí với các mức 25%, 50%, 75%, 100%. Sinh hoạt phí phải tự túc.
Nếu bạn xác định không có khả năng “với” tới học bổng toàn phần, dạng học bổng này không hề tệ, nhất là nếu học ở những nước có sinh hoạt phí rẻ (Đông Âu, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha…) hoặc nhiều chính sách hỗ trợ sinh viên (Pháp, Đức…)
Chỉ tài trợ sinh hoạt phí. Tại 1 số nước mà học phí được miễn (Na Uy, Phần Lan, 1 số bang của Đức…) thì được tài trợ sinh hoạt phí nữa sẽ gần như ngang với có học bổng toàn phần (kém phần vé máy bay, bảo hiểm thôi)Tài trợ tất tần tật hay là học bổng toàn phần; thì như tên gọi, học phí có người trả, thuê nhà cũng có người trả, ăn cũng được trả luôn, bay đi bay về được bao, bảo hiểm được đóng. Nói chung là vô cùng sung sướng Dĩ nhiên họ (người trả tiền) cũng tính cả nên sẽ không cho quá nhiều, các học bổng ở Châu Âu cho sinh hoạt phí 1 tháng khoảng từ 800 – 1200 euro. Không đủ để sống vương giả, nhưng thừa đủ để sống như 1 sinh viên “đích thực” và thỉnh thoảng đi du lịch!!!

III/ Phân loại theo mục đích của người chi tiền! (liên quan đến cơ cấu xét tuyển luôn)

Có 2 dạng chính, 1) tìm người tài hay học bổng dạng merit-based và 2) học bổng ngoại giao, trợ giúp phát triển, đào tạo/nâng cao năng lực cán bộ. Mình không nói dạng 2 là tuyển người không có tài đi mà vấn đề là cái người có tài đó phải đáp ứng được yêu cầu ngoại giao, trợ giúp… bla bla đã nêu ở trên!Học bổng tài năng/học bổng merit-based/học bổng tìm người tài (lắm tật^^!)Nguồn? Từ trường là đa số (hầu như trường nào cũng có nhé, chỉ có số lượng là nhiều hay ít thôi), từ chính phủ (khá hiếm), từ các tổ chức khác…Đặc điểm cơ bản? Xét hồ sơ, cho điểm, lấy từ cao xuống thấp. Ứng viên có thể thuộc bất kỳ ngành nào (hoặc 1 ngành cụ thể nào đó), từ bất kỳ nước nào (thực ra đa phần là từ các nước đang phát triển), làm ở đâu không quan trọng (tư nhân, nhà nước ok cả), thường không ràng buộc sau tốt nghiệp (viện trợ không hoàn lại và không điều kiện ^^)
Nói tóm lại cứ có tài là được!!! Đây là học bổng phù hợp cho các bạn làm ở khối tư nhân (thường rất khó xin học bổng dạng 2) hoặc làm trong các ngành ít được ưu tiên cho học bổng chính phủ (ưu tiên = khoa học cơ bản, y công cộng, xã hội, môi trường …)
Ví dụ? Erasmus Mundus của LM Châu Âu, Endeavour của Chính phủ Úc, học bổng Clarendon của Oxford, IPRS (International Postgraduate Research Scholarships) của Úc, OFID scholarship (học bổng từ tổ chức OFID hay OPEC Fund for International Development), Leiden University Excellence Scholarship programme (học bổng của trường Leiden ở Hà Lan………..Link đến list 25 học bổng dạng merit-based nổi tiếng nhấtHọc bổng ngoại giao, trợ giúp phát triển, đào tạo/nâng cao năng lực cán bộNguồn? Đa phần là từ chính phủ, 1 số từ các tổ chức hoạt động trong development sector (World Bank, Asian Development Bạnk – ADB) – cái này thì chỉ các bạn học khối ngành xã hội/phát triển mới biết.Đặc điểm cơ bản + ví dụ đại diện? Bạn phải đáp ứng được 1 số điều kiện tiên quyết (là mục tiêu chính của học bổng) trước khi xét đến cái đoạn có tài hay không! Ví dụ:
Là công dân 1 nước abc nào đó: yêu cầu cơ bản của các học bổng ngoại giao song phương. Ví dụ: học bổng song phương Việt Bỉ BTC, học bổng AAS (tên cũ là ADS) của Úc
Học bổng mà có quota riêng cho 1 nước nào đó (năm 20xx, AAS dành 150 suất học bổng Master cho Việt Nam) thì chắc chắn là học bổng ngoại giao!

Làm trong khối nhà nước: yêu cầu của vô số học bổng chính phủ với mục đích nâng cao năng lực cán bộ cho nước đối tác (ngoại giao). Ví dụ: học bổng Chevening của Anh, AAS của Úc, NFP của Hà Lan…
Làm trong 1 số ngành xyz gì đó (mà ngành đó đang được cần đào tạo thêm cán bộ). Ví dụ: VEF của Mỹ (cho công dân Việt Nam làm trong các ngành khoa học cơ bản toán lý hóa tin và y công cộng), SI của Thụy Điển, NFP (Netherlands Fellowship Program) của Hà Lan (cho khối ngành lâm/nông nghiệp, nước/thủy lợi, food security)…

Vậy là các bạn làm trong khối nhà nước, NGO và học 1 số ngành đặc biệt sẽ có lợi thế ở nhóm học bổng này. Và đã có lợi thế thì chả tội gì mà không nộp và xếp thứ hạng ưu tiên cao hơn để đầu tư thời gian/công sức!
Vậy đó, cũng không quá phức tạp, chỉ có vài dạng học bổng cơ bản thế thôi! Việc tiếp theo là xác định loại nào phù hợp với điều kiện (tài chính, ngành học, lực học) của bản thân để theo đuổi, “đeo bám” nữa thôi.Good luck everybody!—
There is no shame in falling down
The shame is not standing up again!

Tác giả: 5continents4oceans

Hồ sơ du học – sai lầm nhỏ, hậu quả lớn

Một mùa apply mới lại đến, mở đầu bằng siêu học bổng phức tạp + cạnh tranh Erasmus Mundus. Hành trang mà mỗi “chiến binh” cần trang bị cho mình trong cuộc chiến săn học bổng đơn giản gói gọn vào 2 thứ: tinh thần và hồ sơ xin học.


***
Một bộ hồ sơ là tất cả những gì bạn có thể làm để “chào bán” bản thân đối với các trường đại học và ban xét duyệt học bổng. Thành hay bại đa phần từ nó mà ra và đôi khi chỉ một sai lầm nhỏ khi chuẩn bị có thể dẫn đến cay đắng rất lớn.
Hãy cùng điểm qua một số câu chuyện thực tế xoay quanh việc chuẩn bị và nộp hồ sơ để rút ra kinh nghiệm nhé.

Chuyện số 1:
Hồi còn la liếm trên ttvnol (tức là thớt học bổng nào cũng có mặt ý), mình để ý thấy có 1 số bạn không apply SI (học bổng của Thụy Điển) hoặc các học bổng trường của Úc với cùng 1 lý do là “phải nộp phí”. Đúng là số tiền không nhỏ, ~9triệu với SI (không hoàn lại dù kết quả thế nào) và 100-150 AUD đối với các trường ở Úc (hoàn lại nếu được học bổng). NHƯNG không lớn đến mức bỏ qua cả 1 cơ hội! Mình cho rằng suy nghĩ như thế là thiển cận. Có câu “bỏ con săn sắt bắt con cá rô”. Người ta cấp học bổng cả mấy chục ngàn euro, bạn bỏ ra vài trăm để nộp hồ sơ, quá rẻ nếu bạn được học bổng và cũng không quá đắt để “mua” 1 kinh nghiệm để đời dù bạn có chót trượt học bổng đó.
Kinh nghiệm rút ra: Đừng bỏ qua các loại học bổng bắt nộp phí xét tuyển! (nhưng cũng đừng có nhầm với cúng tiền cho các công ty tư vấn du học với lời hứa hẹn xin được học bổng đó nha).

Chuyện số 2:
Lại cũng bạn SI, nhưng có thể suy chung ra cho các loại học bổng bắt nộp hồ sơ qua đương bưu điện (vâng, mặc dù chúng ta đang sống trong thời đại số, mọi thứ đều online, vẫn có nơi đòi hỏi tréo nghoe thế đấy). Ngắn gọn là thế này: nộp hồ sơ (gửi chuyển phát ở bưu điện) khi hạn chót nộp đã cận kề –> hồ sơ thiếu 1 thứ giấy tờ nho nhỏ gì đó –> bị yêu cầu bổ sung –> phải gửi chuyển phát nhanh tốn rất nhiều tiền HOẶC lỡ mất cơ hội nộp học bổng. Dù là kết quả nào thì cũng đều chắc đẹp đẽ gì và hoàn toàn có thể tránh được.
Kinh nghiệm rút ra: Đối với các học bổng phải nộp hồ sơ giấy (không online), đừng bao giờ chờ đến sát hạn chót mới nộp.

Chuyện số 3:
Có kha khá học bổng yêu cầu phải xin giấy nhập học của trường trước, ví dụ như Chevening (Anh), EBF (Groningen, Hà Lan), SI (Thụy Điển), Endeavour (Úc) etc. Trường xét thì nhanh, các học bổng mới có quá trình xét lâu. Trường cũng cho nộp hồ sơ từ rất sớm và nộp lúc nào cũng được không như học bổng chỉ cho nộp trong 1 khoảng thời gian nhất định (1-2 tháng). Sai lầm khi chỉ xin giấy nhập học 1-2 tháng trước hạn chót của học bổng. Sẽ muộn và mất cơ hội (hoặc lợi thế) nộp học bổng nếu như không nhận được giấy nhập học đúng hạn, hoặc trường yêu cầu bổ sung giấy tờ etc.
Kinh nghiệm rút ra: (cũng giống như điểm 2) Xin giấy nhập học càng sớm càng tốt (>3 tháng trước hạn nộp học bổng), VÀ tránh các giai đoạn cao điểm (giai đoạn trường nghỉ giáng sinh cuối tháng 12, đầu tháng 1; lễ phục sinh vào tháng 4; nhiều hồ sơ như tháng 7, 8).

Chuyện số 4:
Thiếu cẩn thận khi làm hồ sơ nhiều khi là một lỗi chết người. Mình ngồi cùng phòng với ông tuyển sinh khóa thạc sĩ. Ổng rất hay đọc trích đoạn SoP của sinh viên lên và bình luận. Có lần thấy ổng đọc lên câu này từ SoP của ai đó “I am confident that I deserved to receive the xyz scholarship from you…” rồi ổng tiếp luôn “but you are applying for the master program in our institute… no sorry you do not deserve anything!”. Đó, khi mà ai đó phải đọc cả trăm cái hồ sơ, họ trở nên vô cùng nhạy cảm với những tiểu tiết nhỏ nhặt 😉
Kinh nghiệm rút ra: Kiểm tra, kiểm tra, kiểm tra kỹ tất cả các tình tiết trong hồ sơ của bạn, mọi thứ phải thật sự thống nhất từ CV, đến LoR, đến SoP. Đảm bảo tên trường, tên học bổng trùng khớp. Đảm bảo SoP viết đúng về cái ngành, trường đang xin. Râu ông nọ mà cắm cằm bà kia là thảm lắm đó 😀
Source: 5 continents 4 oceans

Đời du học (Mỹ) không như là mơ

Như đã hứa cách đây không lâu là mình sẽ viết một bài chia sẻ về cuộc sống du học sinh để các bạn ở nhà có một cái nhìn chân thực về đời du học, tránh những mơ mộng hay ảo tưởng để rồi sang đó bị “vỡ mộng” và phải đối mặt với vô vàn khó khăn mà các bạn không lường trước. Bài viết này sẽ tập trung nói về các khó khăn mà du học sinh Việt Nam thường gặp phải khi đi du học. Tuy là có rất khó khăn như vậy, nhưng không phải là không thể làm được, bởi lẽ có bao nhiêu thế hệ đi du học trước đây còn khó khăn, thiếu thốn hơn bây giờ nhiều mà họ vẫn vượt qua được, thì tại sao chúng tại lại không thể phải không nào? Mình mong tất cả các bạn, sau khi đọc bài này, không cảm thấy e ngại, chùn bước mà sẽ tiếp tục tinh thần muốn đi du học, bởi với mình để thành công khi du học, bạn cần có một sự nỗ lực lớn hơn nhiều lần nỗ lực thông thường. Và khi đó, mọi chông gai đều có thể vượt qua hết.

 

Vỡ mộng

Có lẽ chúng ta ở Việt Nam biết đến Mỹ qua phim ảnh là chủ yếu, ở đó nước Mỹ thật đẹp, thật hào nhoáng, hiện đại. Nào là San Francisco với cây cầu Golden Gate nổi tiếng thế giới. Nào là Washington DC với những tòa nhà quyền uy. Hay là Los Angeles với những minh tinh màn bạc. Vâng, cái đó đúng nhưng chỉ là một phần nhỏ của nước Mỹ. Phần còn lại của nước Mỹ, rất tiếc lại không hào nhoáng, lộng lẫy và choáng ngợp như thế. Rất nhiều trường đại học của Mỹ được đặt tại các khu vực khá hẻo lánh, xa trung tâm, nên xung quanh khá là vắng vẻ, buồn tẻ và chán ngắt. Tôi thì học ở tiểu bang Missouri, quả đúng như cách phát âm tên bang, nó khá giống từ “misery” tức là “tội nghiệp”. Sau này, khi có dịp đi qua nhiều bang nông thôn của Mỹ, tôi mới nhận thấy là bên cạnh những thành phố lớn sôi động, náo nhiệt thì nông thôn nước Mỹ rộng lớn còn khá buồn tẻ. Nếu bạn đang sống ở Hà Nội hay Sài Gòn mà bạn phải sang những thành phố nông thôn này, thì chắc chắn bạn sẽ “vỡ mộng” về một Hoa Kỳ lộng lẫy. Ở những thành phố nông thôn của Mỹ, phương tiện công cộng rất hạn chế, không tiện lợi như bus ở HN hay SG. Ăn uống, chợ búa thì xa xôi nên phải có xe hơi, chứ không phải chạy ra đầu ngõ là có ngay phở, bún, miến như ở nhà. Điều này bạn sẽ cảm nhận được sự bất tiện vào mùa đông.

 

 

Tuyết – giấc mơ tan tành

Mình đoán là với các bạn ở Việt Nam, chắc hẳn ai cũng có một ao ước là được nhìn, chạm và chơi với tuyết. Với các bạn gái lãng mạn hơi xíu thì chắc ước mình được sang Mỹ để ném tuyết như anh Bae Yong Jun của Bản tình ca mùa đông, hay tung tăng đi học khi tuyết rơi bay bay như trong phim Truyện tình Harvard. Lúc mới sang, ngày đầu tiên nhìn thấy tuyết, mình cũng vô cùng háo hức, chạy ngay ra ngoài để tuyết rơi vào tay. Sau này đó, thì giấc mơ tuyết tan biến và nhanh chóng trở thành sự căm ghét. Tuyết mới rơi xuống, trắng, bông, sạch. Nhưng sau đó, nó tan chảy ra và trộn vào bùn đất ở đường thì thôi rồi bẩn khủng khiếp. Mà khi có tuyết thì lạnh tê tái, ngày đầu do háo hức còn ra ngoài, đợt sau có tuyết thì thôi nằm trong nhà đắp chăn, đọc sách, nghe nhạc ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ là đủ rồi. Người yêu có rủ đi ném tuyết hay nặn người tuyết, mình cũng xin hoãn. Tuyết cũng khá nguy hiểm nữa, vì nó làm đường rất trơn và thậm chí mặt đường đóng băng nên lái xe rất dễ gây tai nạn. Chính bản thân mình đã có lần được em “tuyết” ép phải trổ tài drift trên mặt đường, may mà không va phải thằng nào chứ không thì mệt.

Du và học

Giờ thì đến chuyện học, nhiều bạn thuộc diện COCC, do bố mẹ thường đi study tour mà study thì ít mà tour thì nhiều, nên nhiễm cái gen, cậy có tiền nên đi du học để giải quyết khâu “oách” là chính nên coi nhẹ việc học hành, đi du học thì có vẻ không quan tâm lắm tới chuyện học mà quan tâm tới du nhiều. Nếu bạn đi du học mà xác định việc học là nhẹ nhàng, rất có thể bạn đã mơ tưởng. Các trường đại học chuẩn (ở đây ý mình là được kiểm định chất lượng, chứ không phải trường rởm bán bằng) có những đòi hỏi khá khắt khe với sinh viên. Trường càng rank cao, nổi tiếng thì đòi hỏi càng khắt khe hơn. Đây cũng là một điểm lưu ý của mình với các bạn khi chọn trường là nên chọn trường phù hợp với năng lực và khả năng của mình. Giống như lượng sức gánh được 50kg thì có thể cố thêm tí gánh bao 60kg, nhưng mà gánh bao 100kg thì coi chừng gãy lưng. Thực tế mình thấy là ở Việt Nam, nói đến du học Mỹ, các bạn chỉ quan tâm tới Harvard, Yale, Princeton hay Stanford, còn mấy trường ít tên tuổi thì lại không quan tâm lắm. Nhưng các bạn thấy là nếu đi học cao học, thì ranking của graduate school trong từng trường đại học đó mới quan trọng, và có rất nhiều đại học tên không nổi lắm, nhưng ngành học cụ thể lại có thể rank cao hơn cả Harvard. Do vậy, khi chọn trường, mình thấy quan trọng nhất là phải chọn trường “phù hợp” với khả năng học tập của bạn chứ không phải giải quyết khâu “oách”. Một sự thật, là sức ép ở các trường đại học nổi tiếng là rất lớn. Các trường hợp sinh viên tự tử do sức ép học tập là chuyện không còn xa lạ. MIT hàng năm vẫn có sinh viên tự tử. Như hồi lên New York University thăm cô bạn, cô bạn tôi dẫn đi thăm thư viện trường, một tòa nhà cao và rất hiện đại. Đang say sưa ngẩng cổ lên ngắm, cô bạn bảo mới rồi có 1 cậu học hành chán, mới nhảy từ trên xuống chết ngay tại chỗ, hic. Còn bản thân mình khi đi du học bên Mỹ thì cũng đã thực sự chứng kiến 2 trường hợp du học sinh Việt Nam phải về nước giữa chừng vì không theo được mà 2 bạn đó ở Việt Nam đều học giỏi và được học bổng sang Mỹ học cả. Lấy dẫn chứng cụ thể thế để các bạn thấy là mình không phải là kể chuyện không có dẫn chứng để hù dọa các bạn. Học đại học và cao học ở Mỹ rất vất vả, cái khổ nhất là phải đọc rất nhiều mà toàn là sách tiếng anh dầy cộp. Nếu không có kỹ năng đọc lướt, bạn sẽ không bao giờ hoàn thành bài đọc mà giáo sư giao mỗi tuần vài trăm trang sách. Do tiếng anh không phải là ngôn ngữ mẹ đẻ của chúng ta, nên khả năng đọc và tiếp thu của chúng ta chậm hơn tụi Mỹ nhiều, cho dù điểm tiếng anh của chúng ta cao chót vót, do vậy phải có kỹ năng đọc lướt để lấy ý chính, chứ ngồi chăm chú đọc, cả đời du học sinh sẽ chả bao giờ đọc hết được lượng sách yêu cầu. Thế nên, mình thấy mấy em du học sinh sang Mỹ, chả biết trường của mấy em ấy thế nào, hoặc các em ấy học kiểu “thần đồng” gì mà vẫn sản xuất “Vlog” sòn sòn như gà đẻ trứng để chém gió trên mạng ấy mà vẫn học “khá và giỏi” được thì cũng “sợ”  phết đấy. Chả biết học xong về nước làm gì, hay lại tự phong mình cái chức “giáo sư” như cậu cử nhân Đại học nông nghiệp làm ở FPT rồi lên VTV3 “chém gió” thành thần, phán nhăng phán cuội, phản khoa học, phản giáo dục.

 

 

Sick

Lần đầu tiên tôi ra nước ngoài năm 2006, lúc đó tôi mới 22 tuổi và đang học năm 2 đại học, khi đó tôi bị ngộ độc thực phẩm do ăn hải sản và phải vào bệnh viện cấp cứu gấp. Lúc xe cứu thương đến đưa tôi đi, thứ duy nhất tôi mang theo là cuốn từ điển. Bởi lúc đó, trong lúc đau ốm như vậy, đầu óc tôi không còn tâm trí nào để nói tiếng Anh nữa. Lúc đó, tôi chỉ mong được ở Việt Nam được nói chuyện bằng tiếng Việt với bác sỹ và người thân để cảm thấy an tâm. Trong lúc đau, nhiều lúc tôi rất sợ cái cảm giác mình phải chết ở nơi đất khách. Có vẻ hơi dramatic, nhưng chính sự kiện đó khiến tôi sau này khi đi du học rất sợ bị ốm. Do vậy, khi đi du học, tôi mang 1 hộp rất nhiều thuốc mà nhiều loại không dễ mua ở Mỹ vì ở Mỹ nhiều loại thuốc phải có đơn của bác sỹ mới mua được. Đây cũng là lời khuyên của mình với các bạn sắp đi du học là nên mang theo mấy loại thuốc thiết yếu nhất để phòng thân. Hôm nào rảnh, tôi sẽ viết 1 bài chi tiết về những thứ bạn nên mang đi và không nên mang đi khi du học. Việc giữ cho mình một sức khỏe tốt cả về thể chất lẫn tinh thần là một điều tối quan trọng khi đi du học. Tôi nhấn mạnh ở đây là cả sức khỏe tinh thần nữa, bởi có thể thể chất của bạn khỏe mạnh, nhưng sức khỏe tinh thần của bạn không tốt, nó sẽ kéo sức khỏe thể chất xuống nhanh khủng khiếp. Nhiều bạn sẽ thắc mắc sức khỏe tinh thần ở đây là gì? Đó là giấc ngủ, trạng thái hạnh phúc, nỗi cô đơn, nỗi nhớ nhà, sự hưng phấn. Nhiều bạn du học sinh khi mới sang do lệch múi giờ nên hay bị mất ngủ, nhiều người nhanh chóng điều chỉnh cơ thể để thích nghi, nhiều bạn không thể ngủ được. Đây là vấn đề hệ trọng, bên nên đi khám bác sỹ. Bởi nếu mất ngủ dài ngày, thể chất của bạn xuống nhanh khủng khiếp và gây ra hàng loạt hệ quả khác. Rồi nhớ nhà, cô đơn, những cảm giác này thường hay xảy ra với du học sinh khi mới bỡ ngỡ nơi đất khách quê người. Những trạng thái cảm xúc tiêu cực này là bình thường nếu chỉ tồn tại trong thời gian ngắn, nhưng nếu nó kéo dài thì sức khỏe tinh thần của bạn đang có vấn đề cần lưu tâm. Bởi tối nào bạn cũng khóc, cũng buồn thì còn đâu tâm trí mà học. Rồi một điều nữa là cảm giác hưng phấn, cái  này mà không kiểm soát tốt cũng gây ra nhiều hệ quả. Bạn cứ như trên mây, chưa học xong Master đã lo tìm trường PhD. Được nhận vào Harvard là cứ bay bay trên mây do các bạn ở Việt Nam tung hô lên mây xanh mà quên mất Harvard chuẩn bị “vặt lông” trụi con vịt béo tốt ở Việt Nam sang thành con vịt gầy tong teo sau vài năm nhập học…vv Do vậy, cố gắng đừng để dính vào bất cứ một cái “sick” gì như “car-sick”, “home sick” hay real sick (đau ốm vô viện) . Hôm nào rảnh sẽ viết về love sick để giải đáp thắc mắc của một số bạn có gửi message hỏi là có nên yêu hay không? Người yêu ở nhà thì xử lý ra sao? Vv…

 

 

Shock văn hóa

Hồi Việt Nam, xem phim hành động Mỹ thấy bắn nhau chí chóe thích ơi là thích, vì cái thằng diễn viên rõ đẹp trai, cơ bắp, bắn chết xừ nó rồi mà vài tháng sau vẫn ra phim mới, bắn nhau kinh hơn. Vậy mà khi sang Mỹ, thấy súng ống là sợ phát khiếp, vì tụi Mỹ này nó xài súng thiệt, đạn thiệt, bắn 1 cái là mình lên tin tức trên CNN hay NBC được một lần là hot và mãi không có lần 2 đâu các bạn ạ. Ngày đầu tiên sang Mỹ, khó ngủ, bật ti vi lên xem bị shock khi xem chương trình thực tế mô tả các buổi mà cảnh sát Mỹ rượt đuổi những kẻ trộm cắp xe hơi, hay cướp có vũ trang. Thấy cảnh đấu súng thật khủng khiếp, bắn chết  ngay tại hiện trường chứ không bắn đẹp như phim mình thực sự được cảm nhận cái culture shock đầu tiên khi sang Mỹ. Rồi thực tế là khi đi du học, bạn sẽ thấy rất nhiều những cú shock văn hóa khác.

Rồi còn nhiều chuyện shock lắm, như chuyện cướp, trấn lột, rồi “hấp diêm” các bạn nữ sinh đi học về khuya mà trường mình thường hay xảy ra như cơm bữa. Rồi chuyện sex tự do của tụi Mỹ ủng hộ “rân chủ”. Rồi chuyện ở Mỹ, bố mẹ, ông bà mà già nó tống ra nhà dưỡng lão hoặc sống một mình xa con cái. Rồi chuyện người nghèo ở Mỹ học hành đàng hoàng đứng ăn xin ở ngã tư, hè phố, phải sống bằng tem phiếu trợ cấp của chính phủ. Nhiều chuyện sẽ làm bạn khá ngạc nhiên và shock đó.

Kỳ thị chủng tộc

Kỳ thị chủng tộc là vấn đề có tính lịch sử của nước Mỹ. Ngay ông tổng thống da đen đầu tiên của nước Mỹ – Obama còn bị không ít kẻ đe dọa giết thì những người phó thường dân còn bị kỳ thị thế nào. Ở ngay trường mình, hồi đó là năm 2010 khi mình vẫn đang học, có 2 cậu sinh viên Mỹ trắng, mang rải những gói bông trắng trước cửa trung tâm văn hóa của người da đen trong trường để biểu thị sự kỳ thị những người da đen trước đây đều là nô lệ tại các đồn điền trồng bông. Sau đó, vụ này bị làm ầm ĩ lên do người da đen ở Mỹ khá đông và khá đoàn kết nên 2 cậu sinh viên bị cảnh sát  bắt và trường buộc phải cho  nghỉ học. Nói rõ thế để các bạn thấy ngay bây giờ sự kỳ thị chủng tộc là khá rõ và đậm ở Mỹ, không chỉ giữa người da trắng với người da đen, mà còn cả da trắng với da vàng như người châu Á chúng ta nữa.

Tôi không biết các bạn khác cảm nhận thế nào, chứ tôi thấy người da đen (trừ tụi đầu trộm, đuôi cướp) khá thân thiện và hòa đồng với dân da vàng Việt Nam, hơn là tụi da trắng. Tụi da trắng thường look down người châu Á. Một điều đáng buồn nữa là chính dân Việt cũng kỳ thị dân Việt. Cụ thể là một số người dân Việt người gốc miền nam dạt sang Mỹ sau biến cố năm 1975 vẫn còn ôm lòng thù hận nên họ rất ghét người việt gốc Bắc, họ thường gọi là dân Bắc Kỳ để thể hiện sự kỳ thị và căm thù. Khi tôi sang bang California chơi, tới khu Little Saigon lại nhớ lời cô bé học ở Mỹ dặn là anh cứ nói tiếng Anh đừng nói tiếng Việt để tránh bị họ ghét hoặc không ưa mình. Khi tôi đến khu Phước Lộc Thọ nổi tiếng, tôi chả dám hé răng nói nửa câu tiếng Việt. Đang chụp ảnh ở ngoài khu Phước Lộc Thọ, có 1 em việt kiều, rõ là xinh xắn, đáng yêu chạy ra hỏi chuyện rồi còn tạo dáng để mình chụp nữa, xong rồi em hỏi mình bằng tiếng Anh, mà mình thì đang ú ớ chưa nghĩ ra gì thì trả lời. Kể mà không có sự kỳ thị Nam – Bắc thì chắc là mình đã quen được em xinh tươi Việt kiều. Sau đó ra ngồi uống café ở quán Việt, kêu ly cà phê cũng phải nói bằng tiếng Anh, cảm thấy rất buồn khi ngồi uống cà phê như là ở sài gòn, ngắm những ông cụ cỡ 50-60 ngồi đánh cờ tướng giết thời gian mà thấy thương cho một thế hệ, giờ sống nơi đất khách, đợi ngày gần đất xa trời .

Tụi dân Mỹ thì thể hiện sự kỳ thị với dân da vàng thì rõ rồi. Nhiều khi đi đường, nó thấy mình nó nói mấy câu gì đó mà mình biết là nó chửi hoặc nói đểu mình, nhưng mà tốt nhất là giả vờ như không nghe thấy. Đừng nghĩ mình 120 điểm TOEFL mà quay lại văng các loại hình ra với nó để thể hiện trình độ tiếng Anh là mình ngon hay khả năng nghe nói tốt. Dẫu sao mình không có sức để mà văng “fuck” với tụi Mỹ được, nó khỏe lắm. Với cả, làm nó nổi điên lên mà rút súng ra thì không khéo lên trang nhất báo địa phương mục “cáo phó” cũng nên =)). Thôi thì quân tử “tránh voi chả xấu mặt nào” hehe.

Reverse Culture Shock – hay là Shock văn hóa ngược

Ôi zời, chưa hết shock vì những gì xảy ra bên Mỹ, thì vèo 1 cái đã học xong, phải về nước phải hứng chịu cái gọi là “shock văn hóa ngược”. Đó chính là cái biểu hiện khi bạn shock khi chứng kiến những gì khi trở lại Việt Nam. Điều đầu tiên là “thất nghiệp ngắn hạn” đó là khi về bạn không có việc làm ngay. Đó có thể là vì bạn tự nguyện “thất nghiệp” do không chọn được việc ưng ý, hoặc là “thất nghiệp khi đang có việc” là khi bạn chấp nhận làm tạm ở một chỗ khá tệ so với kỳ vọng của bạn với tấm bằng bạn có được. Ví dụ, có bằng Harvard mà làm nhà nước lương 2,5 triệu/ tháng có thể coi là “thấp nghiệp khi đang làm việc”. Nhiều bạn trước khi đi du học về cứ nghĩ là khi mình về, chắc mình ghê lắm đây, chắc phải có công ty trải thảm đỏ từ sảnh đến quốc tế sân bay Nội Bài đón, nhưng thực tế là không phải vậy. Nhiều bạn về, thời gian đầu khá vật vã tìm việc. Bởi việc bạn có một cái bằng sau 2 năm học ở Mỹ đồng nghĩa với việc bạn sẽ hụt mất 2 năm kinh nghiệm gần nhất tại Việt Nam. Mà bây giờ, ở Việt Nam người ta tuyển dụng bắt đầu coi trọng kinh nghiệm rồi. Sẽ có lúc bạn sẽ nghe thấy họ nói bóng gió rằng “sợ học Mỹ về, toàn kiểu Mỹ không, không phù hợp với văn hóa Việt Nam” cho mà xem. Hơn nữa, nếu thằng sếp học hành lẹt đẹt, chắc chả bao giờ muốn tuyển 1 thằng học Mẽo về để cãi mình và dạy mình phải làm gì. Khổ thể, làm sếp là phải sĩ , làm quân thì phải dốt và ngoan. Sau chuyện việc làm được giải quyết là đến chuyện “hôn nhân” khi mà chưa có ai thì việc phải nghe “ca cải lương” của các cụ nhà là một cú shock khá lớn với du học sinh về nước. Khổ nỗi, là cũng hăng hái, nhiệt tình đi tìm “một nữa” lắm, nhưng khổ cái học xong về nước già xừ nó rồi, lại thêm cái bằng Mỹ nữa, làm các “một nửa” đang còn available đếch dám tiếp cận vì trong bụng nghĩ “anh/em ấy có bằng Mẽo, chắc gì đã ưa 1 đứa đại học trong nước” như mình. Và đã giỏi lại còn thêm đẹp nữa, đúng là cái tội. Mà cái tuổi nó đuổi xuân đi, nên sau khi học xong về nước không có người yêu là một cú shock văn hóa ngược khá mạnh mà phải trải qua mới thấy sức ép từ nhiều phía nó lớn thế nào. Nào là bố mẹ thì không nói, còn thêm bạn bè đứa nào cũng up ảnh con cái xinh xắn lên facebook, nhiều khi lúc đó mình nghĩ các bạn đi du học sẽ thấy sự đánh đổi khá nhiều khi quyết định đi du học, nhưng sự hy sinh nào chả có mất mát, được cái này mất cái kia. Mình thì tin vào duyên, chả việc gì phải lo nghĩ nhiều, cứ ăn chơi cho đời phớ lớ, đến Chí Phèo còn có Thị Nở huống chi ta ở bển mới về, hehe. Rồi còn nhiều chuyện shock ngược lắm, như văn hóa đường phố, văn minh đi đường, rồi chuyện tình cảm, chuyện đối xử giữa người với người nơi công cộng, nơi làm việc. Shock lên shock xuống luôn, shock mãi thành quen, hết shock luôn ấy mà. Không có gì phải lo lắng quá.

Chuyện tiền bạc

Ngày trước, tôi có một cô bạn, cô này thì thích đi du học “crazy” luôn, kiểu như là sống chết cũng phải sang Mỹ du học. Tôi thì khuyên rằng khi nào đảm bảo tài chính (hoặc là có tiền, hoặc là có học bổng full) hẵng sang, nhưng không nghe. Sau này sang Mỹ, tôi có tình cờ đọc blog của cô ấy thì thấy cũng rất khổ, phải đi quét cứt gà ở trang trại của người Mỹ, phải đi nhặt táo, hái dâu để làm thêm có thêm thu nhập. Quả thực rất vất vả. Tôi thì may mắn được học bổng toàn phần Fulbright nên không phải làm thêm để kiếm sống, nhưng xung quanh tôi, những bạn được trường miễn học phí, sang đó phải làm Trợ lý giảng dạy (TA) hay trợ lý nghiên cứu (RA) cho giáo sư để được trả lương hàng tháng để dùng vào trang trải sinh hoạt phí như thuê nhà, ăn uống, đi lại thì khá vất vả. Mà cũng khá là mệt mỏi và mất thời gian đó, chứ không êm đẹp như bạn nghĩ đâu. Bạn cứ hình dung, bạn đi học cả ngày, rồi về phải chấm bài cho giáo sư, chuẩn bị đề thi, soạn giáo trình…vv thì còn sức đâu mà học mà chơi nếu không cố gắng gấp 2 lần người khác. Dẫu sao thì TA, RA vẫn còn là nhẹ nhàng và trí tuệ hơn rất nhiều những việc tay chân khác mà sinh viên Việt Nam làm khi đi du học rồi. Tụi Mỹ khi tôi sang đó, nó nói là có những loại việc nó xếp vào dạng 3D (dirty, cái gì nữa tự nhiên quên rồi, đại loại là kiểu bẩn thỉu, rẻ mạt, tay chân) mà tụi Mỹ trắng không làm thì dành cho tụi nhập cư làm, kiểu như lao động tay chân. Sinh viên việt Nam sang du học thì làm đủ thứ nghề để sống, chủ yếu là bưng bê, lau dọn, tay chân là nhiều vì mình không phải dân bản xứ, cho dù TOEFL 120 nó vẫn không đánh giá tiếng anh của mình bằng một thằng nói lắp người Mỹ. Do vậy, bạn nên đảm bảo làm sao để tài chính không phải là một sức ép quá lớn khi đi du học. Vấn đề tiền bạc sẽ làm bạn hết sức đau đầu và mệt mỏi ảnh hưởng trực tiếp tới tâm lý học hành của du học sinh. Nhiều bạn, do gia đình cũng khó khăn, sang đấy mới thấy chi phí tốn kém và đắt đỏ như thế nào, nhưng cũng không dám email về xin bố mẹ vì thương bố mẹ quá, sợ bố mẹ phải đi vay nợ cho mình đi học nên thành ra hoàn cảnh rất khó xử. Do vậy, lời khuyên của mình là hãy tìm cho mình một nguồn tài chính đảm bảo để không phải suy nghĩ quá nhiều về chuyện tiền bạc khi đi du học. Khi đó, đầu óc của bạn sẽ có nhiều thời gian để tập trung vào suy nghĩ học hành hơn.

Kết luận:

Đi du học là một quyết định táo bạo và quan trọng và bạn nên cân nhắc kỹ khi đưa ra quyết định này, bởi có thể bạn sẽ phải mất nhiều thứ đáng giá khác. Ví dụ, bạn đang làm một vị trí rất tốt, cơ hội thăng tiến cao, lương cao mà bỏ đi du học thì sau khi đi du học về rất có thể bạn cho dù có bằng cao hơn nhưng khó có lại vị trí mà nhiều người mơ ước như trước nữa. Hoặc là đang yêu, đi du học đành chia tay, sau này về lại tiếc nuối vì người yêu đã lập gia đình và sống hạnh phúc, còn mình thì có tấm bằng từ quê hương Obama nhưng tối đến chả ma nào đến rủ đi hẹn hò. Hoặc là đang có chồng, có con, đùng đùng đi du học  một mình, chồng ở nhà buồn quá sang tâm sự với con bé đồng nghiệp thế là chả hiểu tâm sự thế nào, bụng con bé kia càng ngày càng to. Và hàng tỉ các mất mát khác. Nhưng mà có sự hy sinh nào mà không có mất mát ít nhiều. Do vậy, lời khuyên của mình là các bạn nên cân nhắc kỹ khi đi du học để chọn được phương án có lợi nhất trong các phương án có thể. Mình khuyên các bạn nên đi du học khi còn trẻ, và khi chưa vướng bận tình yêu và gia đình. Như đã nói ở trên, bài viết này viết ra không phải để “hù dọa” các bạn mà để giúp các bạn có đầy đủ thông tin để đưa ra một cái “informed decision” tốt nhất cho mình. Dẫu có muôn vàn khó khăn, thử thách, thậm chí là “mất mát”, nhưng mình vẫn luôn động viên các bạn nào có ước mơ du học, hãy đi du học, bởi nó sẽ thay đổi cuộc đời bạn khá nhiều, và giúp bạn không còn là “con ếch ngồi ở đáy giếng Việt Nam” nữa. Và điều quan trọng nhất vẫn là “chỉ cần có một ước mơ”, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đó.

Chúc các bạn may mắn!

 

Trần Ngọc Thịnh

Du học và những trải nghiệm vô giá – Trương Thanh Mai

Tuần trước, tôi đi uống cafe với một em gái tôi tình cờ quen trong một khoá học online. Chúng tôi chọn một quán cafe mặt bàn hướng ra Hồ Tây, phía trên là tán phượng xanh đung đưa nhẹ theo chiều gió. Chúng tôi vừa ngắm mặt Hồ Tây được tưới tắm bởi ánh đèn vàng từ các cột đèn bên đường chiếu xuống, vừa tâm sự đủ thứ chuyện từ nội dung bài học, bộ phim mới nhất trên rạp, những định hướng tương lai, chuyện mèo và chuyện du học. Khi nói đến chuyện du học, bất chợt em hỏi tôi “Có bao giờ chị hối tiếc vì đã đi du học không?”. Chưa bao giờ thoáng nghĩ đến việc đó, tôi hoàn toàn bất ngờ trước câu hỏi này. Nhận ra vẻ bối rối của tôi, em kể tiếp rằng em luôn muốn được đi du học và đang tìm học bổng nhưng em không nhận được sự động viên và ủng hộ từ gia đình. Bố mẹ không muốn em bỏ công việc ổn định đang làm, và khuyên em nên ở nhà lấy chồng, sinh con, tiếp tục công việc nhàn hạ hiện tại. Bố mẹ lo sợ rằng khi học xong, về nước em sẽ phải làm lại từ đầu tất cả. Như vậy liệu có đáng không? Lời khuyên của bố mẹ tác động đến em rất nhiều. Từ một người đầy quyết tâm, em trở nên hoài nghi chính ước muốn của mình. Tôi nhớ cách đây khoảng một năm rưỡi, tôi gửi tin nhắn cho một anh bạn đã từng học ở Mỹ để hỏi về kinh nghiệm apply học bổng tiến sỹ. Câu đầu tiên mà anh nói với tôi là “ô, thế không lấy chồng mà lại đi học à”. Mỗi khi có ai hỏi tôi có nên đi du học không khi đã hai lăm, hai sáu tuổi mà vẫn chưa có gia đình, hoặc khi có ai khuyên tôi nên lấy chồng thay vì đi học, tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Rõ ràng “lấy chồng” và “đi học” là hai biến độc lập, không cái nào phụ thuộc cái nào mà 🙂

Tôi luôn tin rằng khi một ai đó muốn phát triển bản thân bằng việc đi học dù ở độ tuổi nào thì đó nên là điều được khuyến khích hơn là bị phản đối. Sống ở một nền văn hoá Á Đông, ta thường hay quan tâm lo lắng đến hình ảnh của mình trong mắt mọi người, ta sợ ta sẽ “lệch chuẩn”. Ta thường quan tâm rất nhiều đến việc người khác nghĩ gì về mình, và đôi khi để những quyết định của mình bị ảnh hưởng bởi người ngoài. Nhưng dần dần tôi học được rằng lời khuyên của người khác chỉ mang ý nghĩa tham khảo, còn quyết định hoàn toàn nằm ở bản thân mình. Vì sao? Vì chắc chắn người khác không có đủ thông tin về bản thân ta như ta: Họ không biết ta thật sự yêu thích gì, ta muốn gì, điều gì mới làm ta vui và hạnh phúc, ta mong muốn gì trong tương lai, ta có những trải nhiệm như thế nào, vân vân và vân vân. Quan điểm của tôi có thể hơi ích kỷ, nhưng tôi tin rằng mọi quyết định trong cuộc đời mỗi người trước hết phải mang lại niềm vui và hạnh phúc cho bản thân người đó. Bạn có thể hi sinh nếu bạn hài lòng với lựa chọn đó, nếu sự hi sinh làm bạn thấy vui và hạnh phúc, còn nếu không nó hoàn toàn cần được xem xét lại! Càng ngày tôi càng nhận ra rằng tình yêu diệu kỳ và lớn lao nhất là tình yêu dành cho chính bản thân mình. Học cách yêu thương bản thân là một quá trình gian nan đầy thử thách bởi thực sự hiểu những ước muốn, và cảm xúc của bản thân thật sự không hề đơn giản. Tôi chợt nhớ đến bài hát “The greatest love of all” của Whitney Houston, trong đó có một đoạn rất hay:

Because the greatest love of all is happening to me

I’ve found the greatest love of all inside me

The greatest love of all is easy to achieve

Learning to love yourself

It is the greatest love of all

Tôi đã nghe bài hát này nhiều lần mà lúc nào cũng nguyên vẹn cảm xúc như lần đầu tiên. Rồi tôi tự hỏi đã bao nhiêu lần tôi để những lời nói của người ngoài, những chỉ trích, nhưng lời đùa cợt vô duyên, những gì người khác nghĩ về tôi ảnh hưởng đến tâm trạng và sự an nhiên trong lòng.

 

Trở lại câu hỏi trên “Tôi có bao giờ hối tiếc khi đi du học không?”. Chắc chắn là không rồi. Và hôm nay tôi xin chia sẻ những bài học tôi đã học được trong quá trình đi du học. Đây là những tài sản vô giá mà tôi sẽ không đánh đổi vì bất cứ điều gì khác!

  1.   Du học dạy tôi tin hãy luôn tin vào mặt tốt của con người

Tôi và một người bạn đến sân bay Heathrow London gần mười hai giờ đêm một ngày giữa tháng chín mấy năm trước. Sau khi lấy hành lý, chúng tôi tìm đường đến khu tàu điện ngầm để bắt tàu về Brighton. Mặc dù đã biết trước rằng Heathrow là sân bay rộng nhất nước Anh, tôi vẫn thấy choáng ngợp trước sự đồ sộ của nó. Để đến được khu tàu điện ngầm, chúng tôi phải đi qua bao nhiêu bậc thềm, thang cuốn, tựa như đi vào một cái mê cung bất tận. Với hai vali to, túi xách và ba lô lỉnh kỉnh, chúng tôi như hai con thỏ lạc giữa một khu rừng rộng lớn, đang tha một đống thức ăn dường như quá sức với cơ thể về tổ để ăn dần cho cả mùa đông. Cứ ngỡ lên được tàu rồi là chúng tôi có thể thảnh thơi, chợp mắt và khi tỉnh dậy là được mùi dịu ngọt của gió biển Brighton chào đón. Nào ngờ tôi bị say tàu, có lẽ là hậu quả của một chuyến đi dài, mất ngủ, đói và lệch múi giờ. Chúng tôi quyết định xuống tàu. Nhưng vừa đặt chân xuống nhà ga, tôi hoàn toàn mất khái niệm về thời gian và không gian. Tôi đang ở đâu thế này? Một nơi bên dưới lòng đất, tối đen và sâu hun hút, xung quanh chỉ lèo tèo một vài bóng người. Cảm giác dừng lại ở một nơi “cảnh vực hư vô” khiến tôi rùng mình. Nhưng tôi mệt đến mức thậm chí không suy nghĩ được gì, chỉ đứng yên một chỗ chờ cơn say đi qua. Bất ngờ một người đàn ông cao, mặc một bộ đồng phục có lẽ là màu đen đến hỏi nếu ông có thể giúp gì chúng tôi. Rồi ông xách giúp tôi hành lý và đưa chúng tôi đi tìm khách sạn. Chúng tôi phải đi một đoạn khá xa, vì ông muốn chọn cho chúng tôi một khách sạn tử tế và không quá đắt đỏ. Nếu không có người giúp đỡ, không biết tôi sẽ phải trải qua đêm đầu tiên ở nước Anh như thế nào nữa. Về đến khách sạn, chúng tôi ngủ một giấc đã đời, và sáng hôm sau bắt Taxi đi Brighton.

Trước khi đến Anh, tôi đã được “cảnh báo” là người London không thân thiện, không cởi mở đâu, họ thậm chí còn thô lỗ và lạnh lùng. Nếu tôi để những định kiến này che mờ mắt thì có lẽ tôi đã cao chạy xa bay khi ông ấy muốn giúp đỡ chúng tôi. Thật sự thì khi ông dẫn chúng tôi đi tìm chỗ nghỉ, đôi lúc tôi cũng có cảm giác gờn gợn, nhưng rồi tôi lại tin vào trực giác của mình “Đây là người mình có thể tin được”.

Tất nhiên bạn cũng sẽ gặp những người làm bạn không ưa. Có đôi lúc bạn sẽ cáu kỉnh muốn tay đôi “cãi nhau” với lũ trẻ con gọi bạn là người Trung Quốc và …đuổi bạn về nước. Hay lắm khi bạn bực mình vì một người lái xe bus nói giọng địa phương không đủ kiên nhẫn trả lời bạn khi bạn nói “Pardon” đến lần thứ 2! Nhưng tôi tin là những người mà bạn không ưa không phải là một mẫu đủ lớn đại diện cho con người nơi đây. Và thậm chí dù họ có làm cho bạn khó chịu đi nữa, lựa chọn có để những người ấy ảnh hưởng đến cảm xúc chung của bạn về nơi này hay không hoàn toàn phụ thuộc vào bạn.

  1.    Du học dạy tôi rằng một cộng một không nhất thiết phải bằng hai

Thật sự, tôi đã gặp khủng hoảng tâm lý sau khi học ở Anh được một, hai tháng. Có lúc tôi còn nghĩ  “hay là Chevening chọn nhầm mình, mình dốt thế sao lại được nhận học bổng”. Dần dần tôi nhận ra rằng sự “khủng hoảng” của tôi đến từ việc tôi luôn tìm kiếm một câu trả lời cụ thể cho mọi câu hỏi được đưa ra. Tôi luôn tự hỏi mình và đã từng hỏi thẳng thầy “Kết luận cuối cùng là gì hả thầy, thế nào mới là đúng? Thế nào mới là sai? Điều này là đúng hay sai?”. Ban đầu câu trả lời của thầy không làm tôi hài lòng “Tuỳ từng trường hợp chứ, lúc này nó có thể đúng, lúc khác nó có thể sai”. Nhưng rồi càng học (không chỉ từ sách vở, mà còn từ những cuộc thảo luận với bạn bè đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau), tôi nhận ra rằng kỳ vọng hiểu rõ một sự vật hiện tượng là tốt hay xấu của tôi là không tưởng. Một học thuyết có thể đúng ở giai đoạn này vì hoàn cảnh lịch sử xã hội lúc ấy cho phép nó được thực hiện, nhưng ở một giai đoạn khác nó không còn phù hợp nữa. Và tôi cũng không thể kỳ vọng một chính sách hay chương trình phát triển nào chỉ đem lại điều tốt mà không có những mặt hạn chế. Nghe đơn giản là vậy, nhưng đây là một bài học đầy “đau đớn” đối với tôi. Tôi hoài nghi những niềm tin, và hệ giá trị mà tôi tin tưởng trước đây. Nhưng tôi biết những “đau đớn” ấy là không thể thiếu nếu tôi muốn trưởng thành. Quá trình “learn” và “unlearn” này còn giúp tôi lớn lên rất nhiều về mặt con người. Trước đây tôi thường vội vàng kết luận một ai đó là tốt hay không tốt chỉ dựa vào cách hành xử của họ một hoặc hai lần. Và nếu tôi đã nghĩ một ai đó là không tốt thì rất khó để tôi thay đổi quan điểm của mình. Những bây giờ tôi tin rằng ai cũng có mặt tốt và mặt xấu, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để hiểu và đặt mình vào vị trí của họ mà suy xét hay không thôi. Ngày trước tôi có thể bực bội khó chịu và đôi khi tranh cãi đến cùng để bảo vệ quan điểm của mình. Nhưng rồi tôi dần học cách tôn trọng sự khác biệt. Tôi không thể kỳ vọng mọi người đều suy nghĩ như tôi, chia sẻ các quan điểm và giá trị giống hệt tôi bởi đơn giản mỗi người có một phông văn hoá, gia đình, giáo dục, và quá trình trưởng thành khác nhau.

Tôi vẫn nhớ mỗi lần gặp nhau ở thư viện để nộp bài essays, chúng tôi thường hay đùa nhau “Viết xong luận chưa, kết luận thế nào?”. “Thì context-specific (tuỳ vào hoàn cảnh), không có one-size-fits-all solution (giải pháp phù hợp cho mọi trường hợp), thế chứ sao”. Rồi chúng tôi đều cười!!

DSC00486

DSC00485

  1.    Du học dạy tôi luôn đón nhận những điều bất ngờ

Một lần tôi hỏi cô bạn người Indonesia cùng lớp “Tên cậu hay thật ấy, đây là họ à?”. Tôi vừa hỏi vừa chỉ vào chữ thứ hai trong phần tên trên một mẫu đơn cô ấy đang điền. “Không, vùng của tao, người ta không có họ”, cô trả lời một cách hoàn toàn bình thản. Tôi tròn xoe mắt nhìn cô ấy một cách đầy ngạc nhiên. Họ của một người, đó là điều tôi chưa bao giờ hoài nghi. Chả phải họ là thứ để xác định người đó thuộc về gia đình nào, họ là thứ gắn kết tất cả những người có chung dòng máu chảy trong huyết quản suốt cả chiều dài lịch sử của gia đình ấy hay sao. Tôi buột miệng hỏi “Thật kỳ lạ, nếu vậy khi đặt tên cậu và tên bố cậu cùng một chỗ thì không ai biết được đây là hai người thuộc cùng một gia đình à?”. Để đáp lại sự tò mò của tôi, cô ấy trêu “nhưng mà tớ thấy thế mới là bình đẳng giới ấy, cậu chẳng lấy họ mẹ mà cũng chẳng theo họ bố”. Chúng tôi cùng cười lớn!

Khi ở một chỗ quá lâu, tôi thường quên mất là ngoài kia có nhiều điều thú vị như thế. Hãy đi và cảm nhận!

  1.    Du học dạy tôi yêu những điều nhỏ bé xung quanh

Khi sống ở một đất nước khác trong một thời gian ngắn mà bạn biết rồi đến một ngày bạn sẽ phải nói lời chia tay với nơi ấy, đã bao giờ bạn bạn hình dung vị trí của mình trên mảnh đất ấy chưa? Bạn nghĩ mình là một khách du lịch, một du học sinh, một kẻ hành khất, một người nhập cư, hay đơn giản chỉ là một người Việt Nam đang ở nước ngoài? Còn tôi, mỗi khi lang thang bên bờ biển Brighton hoặc đi bộ quanh khu campus xinh đẹp, tôi luôn cảm thấy mình là một kẻ ở trọ. Tôi ở trọ Brighton, tôi ở trọ nước Anh! Vì biết rằng sẽ có ngày chia xa, tôi muốn tận hưởng hết hương vị, màu sắc, và những nét đặc trưng ở nơi ấy. Đi du học đâu chỉ dạy cho ta những thứ to tát như các học thuyết kinh tế, học thuyết phát triển, phương pháp nghiên cứu, tư duy phản biện, vân vân và vân vân, ta còn có cơ hội hiểu được chính mình, và trân quý những điều nhỏ bé xung quanh. Đôi khi tôi chỉ muốn để các giác quan cảm nhận và lưu giữ những điều giản dị như sự ngọt ngào của một tách cream tea (bao gồm trà và sữa nóng, scones – một loại bánh, kem và mứt) tại một nhà hàng bên bãi biển, màu sắc tươi vui của đám thuỷ tiên khi chớm hè, mùi ngọt nồng của gió biển Brighton, màu xanh của trời hè, màu bạc của nắng, màu đỏ của xe bus đặc trưng Anh, tiếng kêu léo nhéo của lũ Hải Âu, giọng nói trầm bổng lên xuống như hát của một người Anh. Bây giờ mỗi khi nghe một bài hát trong album Hunting Party của Linkin Park, tôi vẫn tưởng tưởng ra căn phòng trọ của mình- một căn phòng nhỏ bé cửa sổ hướng ra khu vườn xanh biếc nơi đôi khi có một vài chú mèo và thỏ đến chơi đùa. Tôi vẫn nhớ mỗi khi mưa tôi sẽ bật Linkin Park thật to, và để tâm trí hoàn toàn thư giãn, trốn chạy khỏi các bài luận, và chồng sách báo cần đọc.

Trong số các địa danh mà tôi đã đến thăm ở Anh, tôi thật sự ấn tượng Isles of Wight. Khi đang viết những dòng này, màu xanh biếc của nước biển, màu rực rỡ ánh bạc của nắng và cảm giác se lạnh của gió ở nơi đây vẫn hiện lên sinh động trước mắt tôi, và cảm giác như vẫn chạm được vào tôi. Khi đi bộ trên triền đồi giáp biển, tôi có cảm tưởng như mình là một nhân vật trong những bức tranh phong cảnh mà tôi đã từng thấy người ta treo ở các quán ăn sang trọng, hay các buổi triển lãm tranh. Tôi không ngừng thốt lên “Đẹp quá”. Tôi thích ngắm những con thuyền nhỏ xíu hiện ra như một chấm nhỏ trên bức tranh phong cảnh non nước hữu tình ấy. Khi ngắm nhìn khung cảnh ấy, tôi tự hỏi “Không biết người đang điều khiển con thuyền kia có thấy cô đơn không?”, “Liệu cảnh đẹp tuyệt điệu kia có phần nào giúp họ tạm quên cảm giác cô độc và những muộn phiền đời thường hay không?”.

“Tôi có yêu Hà Nội không”, câu trả lời là “Có”. Nhưng tình yêu tôi dành cho Hà Nội đã qua thời kỳ trăng mật rồi, tôi không còn hồi hộp, hứng khởi trước những điều bé nhỏ của Hà Nội nữa. Tôi biết Hà Nội chẳng tự dưng rời bỏ tôi, và tôi cũng không bỏ Hà Nội. Hà Nội sẽ vẫn ở đấy chờ tôi về. Chính vì thế tôi đã từng luôn chần chừ. Tôi chần chừ đến một bảo tàng mà tôi luôn muốn đến, tôi chần chừ đến một quán cafe mà tôi biết rất đặc biệt, tôi chần chừ làm nhiều điều với Hà Nội vì tôi biết Hà Nội luôn hào phóng cho tôi cơ hội thực hiện những điều ấy bất cứ khi nào tôi muốn. Nhưng với nước Anh, tôi biết tôi sẽ phải rời xa nàng mà không rõ ngày tái ngộ. Vì thế tôi muốn tận hưởng, muốn ghi nhớ, muốn lưu giữ mọi thứ bằng mọi giác quan. Thật kỳ lạ, nước Anh cũng dạy tôi cảm nhận và yêu Hà Nội sâu sắc hơn. Tôi chợt thấy giờ đây mình cũng yêu ánh nắng dịu nhẹ một ngày chớm hè Hà Nội, mùi hoa sữa nồng nàn của mùa thu, cảm giác se se lạnh sau một cơn mưa dịu dàng bất chợt. Có nhiều điều tôi không thích nơi đây, nhưng đó là quy luật của một mối quan hệ rồi. Biết đâu nếu tôi sống ở Brighton lâu như tôi sống ở Hà Nội, tôi lại chẳng liệt kê được đầy điểm xấu ở nơi đó ấy chứ.

DSC03816

DSC03814

DSC03849

  1.    Du học giúp tôi khám phá ra một khả năng mới của bản thân

Tôi luôn nghĩ rằng tôi không biết nấu ăn. À, thì tôi có thể nấu được những món ăn hàng ngày, nhưng những món phức tạp đòi hỏi sự tỉ mẩn và khéo léo thì tôi thường đầu hàng vô điều kiện. Ấy thế mà thời gian học ở Anh, hoàn cảnh xô đẩy khiến tôi nhận ra rằng nấu ăn cũng thú vị và tôi nấu cũng không đến nỗi quá tệ. Bọn tôi thường hay tổ chức Potluck dinner vào những dịp đặc biệt như khi một đứa chuyển nhà, sau khi thi xong, hay đơn giản là hứng lên thì rủ nhau tụ tập. Bữa tối sẽ được tổ chức ở nhà một đứa nào đó, ai tham dự thì sẽ mang một món đến góp chung. Trong mỗi dịp như thế, tôi thường nghĩ chả nhẽ mình chỉ làm những món bình thường thôi. Thế là tôi lao vào tìm hiểu cách nấu phở, nấu những món thịt bò và gà đặc biệt mà ở nhà tôi chưa bao giờ làm. Lúc hội bạn ăn và tấm tắc khen ngon, tôi càng hăng hái tìm hiểu và khám phá những món ăn mới. Đôi khi là những món đơn giản nhưng tôi cũng phải cách tân một chút, vì nếu nấu theo đúng kiểu Việt Nam sẽ không phù hợp với khẩu vị của bạn bè. Ví dụ món nem. Ở nhà ta thường nấu với thịt lợn nhưng trong hội bạn mỗi đứa một kiểu: đứa thì không ăn thịt lợn, đứa thì không ăn thịt bò, đứa thì ăn chay, đứa thì ăn cay, đứa thì không. Nên tự nhiên tôi lại học được cách làm mới cho những món ăn đơn giản.

Tôi chợt nhớ đến một dịp mà tôi phải nấu nhiều chưa từng thấy. Ở khoa tôi, cứ cách một vài tháng chúng tôi lại tổ chức continent party (tiệc châu Âu, châu Phi, Châu Mỹ, Châu Á). Khi đến tiệc của châu lục nào thì những đứa ở châu lục ấy sẽ tổ chức một bữa tiệc giới thiệu các món ăn ngon, những điều đặc trưng về văn hoá của châu lục ấy. Tiệc châu Á được tổ chức vào cuối tháng tư, vì đó là bữa tiệc cuối cùng nên cả bọn châu Á chúng tôi muốn làm một điều gì đó thật đáng nhớ và đặc biệt. Cả khoa chỉ có tôi và một đứa nữa là người Việt Nam, nhưng chúng tôi vẫn quyết định làm nem rán, và thịt gà cho …gần hai trăm người ăn. Khi nghĩ về thời gian ở Anh, tôi luôn nhớ đến những bữa tiệc như thế này. Nó gắn kết chúng tôi lại với nhau. Dù bây giờ mỗi đứa một nước nhưng có dịp lại rủ nhau tụ họp. Tôi thích nhất là cảm giác có bạn bè ở gần như khắp mọi nước trên thế giới. Khi đi du lịch đến nước nào, tôi biết cũng sẽ có một người bạn sẵn sàng đưa mình đi chơi, giới thiệu cho tôi những chỗ ăn ngon và địa điểm đặc biệt mà một khách du lịch bình thường khó có thể biết được. Và rồi, chúng tôi sẽ hàn huyên ôn lại những kỷ niệm đã có ở Anh. Đúng như những lời chúng tôi đã trao nhau trước khi kết thúc khóa học “This is not the end, this is just the beginning of a friendship”.

DSC02919

Đấy, tôi lại đi lan man khỏi nội dung của phần này mất rồi. Vậy đi du học không chỉ khiến bạn nhận thấy bản thân có thể làm được nhiều điều hơn bạn nghĩ mà bạn còn có thêm bạn bè ở khắp nơi nữa đấy.

6. Du học dạy tôi bớt định kiến

Niềm tự hào dân tộc mãnh mẽ thường khiến người ta đánh giá quá cao dân tộc mình và có những định kiến không hay về các dân tộc khác. Ta càng dễ sa lầy vào định kiến nếu ta ở quá lâu một chỗ và tất cả những gì ta biết về nơi khác là qua một ai đó kể cho ta nghe, qua truyền thông báo chí (vốn chỉ tập trung khai thác những tin giật gân không mấy hay ho ở những nơi khác), hoặc qua sách vở được viết một cách hời hợt một chiều. Tôi cũng đã từng có những định kiến như thế. Nhưng rồi tôi nhận ra những câu kiểu như “Bọn châu Phi thì abcxyz”, “bọn trung đông/hồi giáo thì abcxyz”, “Tây thì ai cũng lịch sự”, “Tây thì ai cũng thông minh”, vân vân, thật sự rất phiến diện. Tôi đã gặp những người Anh vô cùng bất lịch sự, suốt ngày uống rượu bia, chửi bới và tôi cũng từng là nạn nhân của sự vô văn minh ấy. Tôi cũng có rất nhiều bạn là người hồi giáo, người châu phi. Họ đều thông minh, tốt bụng và nhiệt tình. Nghĩ lại những định kiến của mình trước đây, tôi thấy sao mình hẹp hòi và ích kỷ thế nhỉ. Khi ta giữ định kiến về người khác, thì chính bản thân ta cũng trở thành nạn nhân của những định kiến. Một người bạn Hàn Quốc có lần thổ lộ với tôi “Nếu không gặp cậu, thì tớ cũng không thích người Việt Nam đâu”. Rồi bạn ấy kể người ta hay nói dân Việt Nam sang Hàn Quốc toàn ăn cắp, sang Anh thì đi trồng cỏ, bao nhiêu dự án phát triển đổ vào Việt Nam mà nghèo vẫn hoàn nghèo. Thôi ta cứ đi với một tâm trí mở nhất có thể!

Đây là những bài học tôi đã học được trong quá trình đi học. Hi vọng bài viết có thể truyền cảm hứng cho những bạn đang trăn trở tìm học bổng du học. Tôi tin rằng chỉ cần bạn muốn thì chắc chắn bạn sẽ làm được!!

 

error: Content is protected !!