Kinh nghiệm giành học bổng Chevening ngay lần đầu đăng ký

Lê Minh Khương là một trong những người đã vinh dự nhận học bổng danh giá Chevening 2012/2013. Bạn đã lên đường sang Anh để theo học ngành Truyền thông doanh nghiệp tại University of West London.

Hi vọng những kinh nghiệm của Minh Khương sẽ giúp ích cho các bạn chinh phục được học bổng danh giá này.

Xin chào Minh Khương, chúc mừng bạn đã giành được học bổng Chevening. Bạn có thể cho biết bạn đã biết đến Chevening như thế nào và quy trình đăng kí ra sao không?

Mình biết đến Chevening khi đọc quyển bút ký “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương” của chị Ngô Thị Giáng Uyên. Chị cũng giành được học bổng Chevening học MBA năm 2004. Lúc đó trong hình dung của mình, Chevening là một học bổng vô cùng danh giá mà mình không dám mơ tới. Mãi tới lúc thầy giáo hướng dẫn luận văn ngành ngôn ngữ Anh của mình khuyến khích mình nộp, lúc đó mình mới bắt đầu tìm hiểu về học bổng này.

Về quy trình đăng ký học bổng, mình có thể nói rằng quy trình đăng ký không khó, nhưng có sự sàng lọc rất cao. Chevening có hàng ngàn hồ sơ nộp mỗi năm nhưng chỉ có 30 người lọt vào vòng phỏng vấn. Trong số đó chỉ chọn ra 10 người nhận học bổng. Sau khi apply, khoảng cuối tháng 3 Đại sứ quán sẽ liên lạc bạn nếu bạn lọt vào vòng phỏng vấn. Sau đó danh sách những người đạt học bổng Chevening sẽ được thông báo.

Theo bạn, đâu là những điểm cộng đã giúp hồ sơ của bạn đặc biệt hơn những ứng cử viên khác? Bạn đã chuẩn bị những gì cho hồ sơ xin học bổng của mình?

Theo mình điểm cộng là sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho học bổng. Trước hết, khi đăng ký cần đọc kỹ yêu cầu của học bổng. Như khi mình đăng ký học bổng Cheveing, các điều kiện tiên quyết là: Tốt nghiệp loại giỏi, IELTS 6.5, bản tuyên ngôn cá nhân (personal statement) phải chứng tỏ bạn có thể là “nhà lãnh đạo tiềm năng và những người có tầm ảnh hưởng trong tương lai, phát triển bản thân và nâng cao kiến thức và chuyên môn mới để đóng góp vào sự phát triển của nước nhà sau khi trở về”.

Khi đã biết yêu cầu của học bổng, để hồ sơ nổi bật và thuyết phục, mình phải chứng minh mình có khả năng và sự phù hợp. Vì mình học chuyên ngành ngôn ngữ nhưng nộp đơn vào ngành truyền thông nên mình cần chứng minh mình có khả năng và sự phù hợp cho ngành này:

Vốn tiếng Anh tốt giúp bạn có được lợi thế giao tiếp lưu loát và tự tin hơn với người phỏng vấn. Chevening yêu cầu IELTS 6.5 nhưng để “lọt vào tầm ngắm” của người xét hồ sơ, bạn nên có IELTS ít nhất là 7. Thành tích học tập tốt đúng như yêu cầu của Chevening. Bạn nên có sẵn thư nhập học của một trường bất kỳ (Admission/Offer letter) để chứng mình bạn đủ điều kiện học. Nêu các kinh nghiệm làm việc liên quan đến các lĩnh vực ưu tiên của Chevening. Và cuối cùng là có sự cống hiến trong cộng đồng, xã hội:  Mình từng dạy tiếng anh cho các em học sinh bảo trợ của tổ chức phi chính phủ của Pháp – Passerelles numériques tại Đà nẵng, tham gia phiên dịch cho một số hội nghị quốc gia như Hội nghị Bộ trưởng tài chính ASEAN 2008. Mình ít tham gia Đoàn hội nào mà chỉ tập trung vào kinh nghiệm tình nguyện cho các tổ chức từ thiện như gây quỹ, tham gia giảng dạy tiếng Anh. Lúc nộp học bổng, mình liên lạc các tổ chức này xin xác nhận.

Tiếng Anh theo bạn có phải là yếu tố tiên quyết để nhận được học bổng Chevening?Quá trình học tiếng của bạn ra sao để chuẩn bị cho chuyến du học sắp tới?

Rất nhiều năm qua, tiếng Anh luôn là ưu tiên hàng đầu để mình rèn luyện. Có tiếng Anh, bạn mới mở được cánh cổng tri thức tới thế giới. Về quá trình học tiếng Anh của mình, mình tự ôn IELTS khoảng hai tháng trước khi thi lần 1 đầu năm 2011 và thi lại 1 lần nữa vào giữa năm 2011. Lần 1 mình đạt 7.5 IELTS, lần 2 mình đạt 8.5.

Kinh nghiệm học tiếng Anh của bản thân mình là ít luyện qua sách vở nào mà chủ yếu xem phim và chương trình thời sự không qua phụ đề. Sau một thời gian dài, điều này giúp mình có sự phản xạ tốt. Từ những năm Đại học, mình cũng tham gia trang Couchsurfing để cho người nước ngoài ở homestay khi họ du lịch tới Đà Nẵng. Mình thường dành rất nhiều thời gian trò chuyện về văn hoá và đất nước họ. Đây có lẽ là sự chuẩn bị kiến thức tốt nhất cho chuyến du học của mình.

Chương trình học bổng đã hỗ trợ bạn những gì?

Học bổng của mình là học bổng toàn phần, bao gồm: học phí khoá học thạc sĩ, chi phí ăn ở lúc ở Anh, vé máy bay khứ hồi, tiền trợ cấp ban đầu lúc tới Vương quốc Anh và chi phí hỗ trợ cho luận văn thạc sĩ.

Mời Khương chia sẻ lời khuyên mà theo bạn là hữu ích nhất trong quá trình săn học bổng?

Khi săn học bổng bạn phải có một sự cố gắng bền bỉ và nỗ lực tuyệt đối. Mình rất may mắn khi được học bổng ngay lần đầu đăng ký, nhưng có những anh chị đã phải kinh qua rất nhiều năm để cải thiện hồ sơ. Hãy nhớ điều quan trọng là không được bỏ cuộc.

Ngoài ra, theo mình, tiếng Anh tốt là một điều vô cùng quan trọng. Nhiều bạn bè mình biết học rất giỏi nhưng cũng ngậm ngùi bỏ rất nhiều học bổng vì không đáp ứng được yêu cầu tiếng Anh. Như mình đã nói ở trên, việc dồn hết tâm huyết chuẩn bị hồ sơ kỹ lưỡng ngay từ những bước đầu cũng không thể bỏ qua.

Cảm ơn Khương về những chia sẻ quý báu, chúc bạn có một chuyến du học thật thú vị!

 

Tác giả: Lan Hương Trịnh

Hồng Thuận- Cô gái Chevening dành trọn tâm huyết để giúp đỡ người khuyết tật

1.Bạn vui lòng giới thiệu 1 chút về bản thân để các bạn đọc giả được biết thêm về bạn. Bao gồm: tên, (các) học bổng đã đạt kèm theo năm và trường-ngành học, sở thích của bạn, v..v..

Chào các bạn,  mình tên là Hồng Thuận là Chevening scholar của năm học 2015-2016.  Hiện mình đang học tại the University of York (UK) về Applied Human Rights ( Ứng dụng quyền con người trong thực tiễn). Chevening là học bổng gần nhất mình đạt được, ngoài ra trước đó, năm 2008, mình có đạt được học bổng Peace Scholarship, học về Development Studies tại ĐH Flinders – Nam Úc. Năm 2011, mình có dành được cùng lúc 2 fellowship là Youth Fellowship và Fellowship for Educators của World Peace Initiative Foundation tại Thái Lan để học về xây dựng Hoà bình và giải quyết xung đột cùng với 15 bạn trẻ khác đến từ khắp các châu lục. Năm 2014, mình được mời tham gia World Peace Summit tổ chức tại Seoul – Hàn Quốc  trong đó có sự góp mặt của các nhà lãnh đạo thế giới và người giành giải Nobel Hoà Bình khi đó là chị Tawakkul Abdulsalam Khaled Karman người Yemen. Trong dịp này, mình cũng gặp lại bạn bè của mình từng học tại Thái Lan trước đó. Rất tình cờ, cả 2 cũng là Chevening scholars và là Peace agents! Đôi khi, minh nghĩ học bổng đến với mình ngoài sự tình cờ thì cũng là những ấm ủ và chuẩn bị trước đó rất lâu. Sự tình cờ chỉ đến khi bạn đã miệt mài học tập, làm việc, chuẩn bị thật kĩ càng và đủ lâu trước đó. Ngoài sở thích chính là được đi du lịch, được gặp gỡ các bạn bè năm châu bốn bể, học hỏi về những nền văn hoá khác biệt, mình còn có sở thích “phụ” là Yoga, chạy bộ, thiền, và đọc sách về giáo dục. Đi tình nguyện, giúp đỡ mọi người và thi thoảng viết lách, đây cũng là một trong những sở thích của mình. Thực ra mình nghĩ, sở thích cũng thay đổi và lớn lên  theo thời gian giống y như con người của chính mình vậy.

 

2.Bạn có thể chia sẻ điểm chung của những bạn đã từng đạt học bổng không?

Điểm chung lớn nhất mình quan sát thấy của những bạn từng đạt học bổng du học hay học bổng chính phủ đó là họ biết rõ bản thân mình muốn gì, cần gì và tại sao. Họ có động lực mạnh mẽ và lớn lao, và thường đó là những động lực rất trong sáng và mang lại lợi ích không chỉ cho các bạn mà còn cho cộng đồng. Bên cạnh đó, họ cũng là đặt ra những mục tiêu rõ ràng, cụ thể và theo đuổi mục tiêu không ngừng nghỉ, ngay cả khi họ gặp thất bại. Đó là tính kỉ luật và bền bỉ.  Dù các chương trình học bổng có thể có đòi hỏi khác nhau, kiến thức về lĩnh vực chuyên môn khác nhau, hay mục tiêu khác nhau, mình nghĩ những người đạt học bổng đều có những điểm chung nhất định. Biết rõ về chính mình, hiểu cặn kẽ về chương trình mình muốn theo đuổi, mục tiêu cao nhất, và sau cùng là luôn bồi dưỡng chuyên môn, rèn luyện ngoại ngữ và các kĩ năng cần thiết để đi đến thành công. Bền bỉ theo mình là yếu tố vô cùng quan trọng  và có tính quyết định nhất để đi đến thành công. Khiêm tốn để biết và nhận ra yếu kém của chính mình cũng là yếu tố khiến họ vượt qua được nhiều rào cản.

3.Lời khuyên tốt nhất của bạn dành cho các bạn đang trên con đường tìm kiếm học bổng là gì?

Xác định mục tiêu, chuẩn bị thật kĩ, cứ đi rồi sẽ đến, đừng bao giờ ngại chông gai và thất bại!

4.Bạn có thể kể về những điều thú vị về các Chevening Scholars hoặc thú vị về nước Anh không?

Với học bổng chính phủ Anh- Chevening thực sự có quá nhiều sự thú vị mà mình không biết kể sao cho hết nhưng mình nghĩ không ai có thể phủ nhận được rằng Chevening có một network rất mạnh với bạn bè đến từ khắp nơi trên thế giới. Họ là những người tài năng và có phẩm chất. Ví dụ như cô bạn cùng trong campus của mình người Afganishtan đã cho mình thấy bài học kiên cường về sự giành giật giữa công lý cho phụ nữ ở một nước Hồi giáo  nơi mà phụ nữ  bị coi thường, bị thấp hơn nam giới, chịu nhiều thiệt thòi và bất công. Bạn vừa là một Chevener nhưng cũng là Fulbrighter, bạn rất hiền lành nhưng cũng rất nhạy cảm, dễ xúc động và giàu lòng trắc ẩn. Hay như cậu bạn Chevener người Nam Phi là nhà báo cho tờ Forbes.  Cậu rất nhiệt tình chia sẻ về những suy nghĩ về chủ nghĩa phân biệt chủng tộc Apartheird cho mình nghe, giải thích cho mình biết về cuộc giải phóng hoà bình mà Nam Phi giành được, những hệ luỵ mà người da đen còn gặp lại. Câu chia sẻ nhưng với cái nhìn nhiều chiều, sâu sắc. Nói chuyện với cậu mình luôn thấy thú vị.  Về cơ bản, mình nghĩ mỗi một Chevening scholar đều cho mình nhiều bài học, đôi khi là một phẩm chất tự nhiên của con người sau thời gian mài dũa, đôi khi là những kiến thức về lịch sử, kinh tế, giáo dục, v.v, đôi khi là một hành động chăm sóc và thể hiện nhiều yêu thương…

 

Nước Anh đối với mình  lại là một câu chuyện khác. Nước Anh làm mình yêu mến nhất là thiên nhiên, cách con người bảo vệ thiên nhiên và sống cùng với thiên nhiên. Bốn mùa ở nước Anh đối với mình thật vô cùng kì diệu, chỉ cần ngắm nhìn sự thay đổi của thiên nhiên theo thời gian, những bông hoa được nở rộ và thay đổi liên tục trong mùa, thiên nhiên có thể làm mọi thứ trở nên thật trang hoàng và lộng lẫy dưới nắng ấm. Nước Anh làm mình hiểu con người không thể tách rời khỏi thiên nhiên và đối xử tệ với thiên nhiên. Nhìn cách một người lớn tuổi chăm sóc một mảnh vườn nhỏ cũng đủ cho mình một bài học thấm thía về bảo vệ môi trường, bảo vệ trái đất.

Nước Anh cũng cho mình gặp con người thú vị như hai bác Charles và Jenny mình từng kể với các bạn của mình. Ngay lần đầu gặp hai bác đã thấy ấn tượng đặc biệt là nét thanh tú, nền nã và lịch lãm. Khi mình hỏi ra mới biết bác trai từng làm giảng viên ở trong trường mình học mà bác đã nghỉ hưu được 6-7 năm rồi. Bác gái thì từng là giáo viên dạy tiếng Đức. Hai bác đều có con lớn và rất thành đạt. Một sống ở London, một ở Edinburgh. Hai bác thường đi lại thăm và chơi cùng con cháu nhưng vẫn sống chủ yếu ở York. Hai bác rất yêu York. Sau hôm gặp mình, bác gái mời mình tới nhà uống trà chiều rồi tặng mình cuốn sách mà mình yêu thích. Ngắm nhìn bữa trà chiều mà bác gái chuẩn bị thôi mà mình chỉ muốn thốt lên: Trời ơi, đồ ăn đẹp, đồ uống đẹp, mà ngôi nhà của bác cùng mảnh vườn được cắt xén kĩ lưỡng cũng đẹp nữa. Chiều hôm ấy, hai bác lấy xe đưa mình từ kí túc sang nhà hai bác chơi, ngồi nói chuyện mà cũng hết 3 tiếng đồng hồ. Lúc đưa về nhà, trời đổ mưa to, bác gái lái xe, bác trai cầm ba lô to đùng của mình rồi bảo: ” Love, con để đấy, bác cầm ba lô cho con, để con mặc áo khỏi ướt!” đâu vào đấy rồi là ôm hôn mình thật chặt. Hai bác còn dặn thêm: “con ơi, đợi hai bác đi London về rồi lại gặp con nhé!”. Mình chạy vội vào nhà cho khỏi ướt rồi bảo: “dạ, con chào bác! con mong sớm gặp lại hai bác!” mà lòng thấy ấm áp vô cùng.

Love là từ thường được dùng ở York khi thể hiện lịch sự và yêu quý một ai đó, không nhất thiết là giữa người yêu với nhau.

5.Vì sao bạn chọn ngành này?

Mình nghĩ khi nói về quyền con người, hay công ước Liên Hợp Quốc, không phải người Việt Nam nào cũng hiểu hết được ý nghĩa và thực thi Công ước trong thực tiễn. Học về quyền con người mình mong là mình có một cách nhìn khác đối với những vấn đề mà VN đang gặp phải, hiểu được sự khác nhau từ lý thuyết cho tới thực tiễn trong cách tiếp cận, hiểu và thực hiện vấn đề. Học về quyền cũng giúp mình có cái nhìn bình đẳng hơn về con người bất kề quốc tịch, màu da, địa vị.

hoc-bong-du-hoc-Anh

6.Môn nào trong ngành học này làm bạn ấn tượng hoặc thú vị nhất? vì sao?

Mình thấy môn nào cũng khó, vì liên quan tới Luật, Chính trị, rồi lại cùng một ít văn hoá và kiến thức của từng quốc gia nữa, có lẽ khó và thú vị đi đôi với nhau.

7.Ngành học của bạn đã/sẽ hỗ trợ cho công việc hiện tại hoặc tương lai của bạn như thế nào?

Mình nghĩ trước hết là giúp cho mình hiểu sâu hơn về công ước, sau đó, nếu mình có thể hỗ trợ được đồng nghiệp cũng như người khuyết tật ở VN hiểu và thực thi công ước là mong ước của mình rồi.

8.Ngành học của bạn sẽ hỗ trợ nhiều cho đối tượng người khuyết tật. Vậy trong tương lai, nếu có bạn khuyết tật nào muốn xin học bổng Chevening, bạn có thể hỗ trợ guide cho họ apply học bổng này không?

Đương nhiên là được rồi!

9.Bạn có thể cho 1 cái nhìn tổng quan về tình hình người khuyết tật tại VN không?

Mình nghĩ số lượng người khuyết tật ở Việt Nam là rất lớn,  vì lí do lịch sử  chiến tranh của Việt Nam nhưng vì nhiều lí do khác: tai nan, kiến thức về an toàn lao động, bệnh tật. Người khuyết tật ở Việt Nam gặp nhiều khó khăn trong tiếp cận về y tế, giáo dục và việc làm. Vấn đề khuyết tật đôi khi lại nằm ở chính người không khuyết tật. Ví dụ như trên thế giới họ nhìn việc người khuyết tật tham gia vào việc làm, y tế, giáo dục hay xây dựng các công trình tiếp cận là một việc làm không tốn nhiều chi phí mà mang lại lợi ích cho nhiều người, và để tăng sự hoà nhập và bình đẳng trong xã hội thì ở Việt Nam, cái nhìn về khuyết tật vẫn nằm trong cái khung của từ thiện và y tế. Người khuyết tật khi giữ một vị trí cao thì bị coi là “lạ lùng”  hay hôn nhân của người khuyết tật thì được cho là “cổ tích”.  Mình nghĩ mọi người nên nhìn dưới một lăng kính khác: ai cũng bình đẳng như nhau và có quyền mưu cầu hạnh phúc như nhau.

10.Bức tranh người khuyết tật tại nước ngoài ra sao và bạn có học hỏi được gì từ họ không?

Ở Anh nơi mình đang theo học, mình có thể nhận thấy người khuyết tật cũng bị kì thì và ít cơ hội việc làm tuy  nhiên sự kì thị này tinh tế hơn và không dễ dàng nhận thấy. Điều này mình quan sát sau khi tới thăm một tổ chức giành cho người khuyết tật tại York, ngoài ra mình còn  nói chuyện và phỏng vấn với một số lãnh đạo nhóm của người khuyết tật ở York của thành phố và trường Đại Học. Nhưng điểm làm cho Anh khác ở Việt Nam đó là người khuyết tật ở đây rất chủ động, họ chủ động trong việc đề bạt ý kiến, đưa những kiến nghị gửi lên Quốc Hội hay viết lá thư gửi Nữ hoàng. Thứ hai là họ rất tự tin trong khi tiếp xúc với người không khuyết tật khác, nếu họ có điểm mạnh nào, họ cũng không ngừng bồi đắp cho mình kiến thức về mảng đó và đi xin việc như bất kì người bình thường khác. Họ tham gia tập kịch, tổ chức các hoạt động xã hội, lên radio nói về vấn đề của mình. Hoạt động của họ rất phong phú. Trong trường Đại Học và các công trình công cộng, gần như 100% có công trình tiếp cận cho người khuyết tật. Các nhóm sinh viên làm việc về mental health, về disability còn lập ra Hội, nhóm, tổ chức các buổi vận động để người bình thường khác hiểu về vấn đề mà người khuyết tật gặp phải trên nhiều kênh khác nhau. Ngoài ra, họ còn đưa ra những dự báo về các dạng khuyết tật mới mà còn nhiều người chưa hiểu và công bố. Họ đi tìm các tiếng nói đồng tình và ủng hộ họ từ rất nhiều phía khác nhau. Anh cũng có Luật rất chặt chẽ khi làm việc với trẻ tự kỉ, hoặc tăng động giảm chú ý. Những người tham gia dù chỉ là tình nguyên viên cũng đòi hỏi phải có giấy chứng nhận đặc biệt. Mình rất tiếc khi không tham gia được hoạt động này vì thông tin mà mình biết khá muộn, và mình phải mất thêm thời gian nếu muốn có giấy chứng nhận về security record.

Một điểm chung mình học được từ người khuyết tật ở York đó Thái độ và cách tiếp cận vấn đề.

11.Việc đầu tiên khi bạn trở về VN làm việc, bạn muốn làm hoặc triển khai điều gì từ những gì bạn học?

Mình muốn được tiếp tục làm nghiên cứu thêm về quyền giáo dục cho trẻ em gái khuyết tật và đóng góp vào thực thi công ước Liên Hợp Quốc về quyền của người khuyết tật trong thực tiễn.

Xin chân thành cảm ơn bạn Đỗ Thị Hồng Thuận- Chevening Scholars 2015/2016. Chúc bạn với những kiến thức và network từ chương trình học tại Anh sẽ mang lại nhiều điều mới mẻ và giúp xóa nhòa khoảng cách với người khuyết tật tại VN và trên thế giới.

Một số gợi ý cho tân du học sinh UK

Bài viết này là một phần trong Thư gửi Tân du học sinh Chevening 2017. Nhưng sau khi viết xong, tôi nhận thấy bài viết có thể hữu ích cho bất cứ ai sắp sang Anh du học.

Trong bài viết, tôi chia sẻ một số gợi ý về việc tìm nhà, đi lại, mua sắm ở UK. Đây là những kinh nghiệm tôi đúc kết (từ cuộc sống của bản thân, bạn bè, sách báo, vân vân) sau gần 1,5 năm sống, học tập và làm việc ở xứ sở sương mù.

Nếu bạn có thêm bất cứ kinh nghiệm nào muốn chia sẻ cho những tân du học sinh, xin để lại trong phần comments.

TÌM NHÀ Ở

Bạn có thể tìm nhà thông qua trang web của trường (trường thường cung cấp nhà ở cả trong và ngoài campus), hoặc tự tìm nhà mà không qua trường. Theo kinh nghiệm của tôi, tự thuê nhà bên ngoài sẽ rẻ hơn.

Nếu bạn có nhu cầu tự tìm nhà, dưới đây là một số trang web phổ biến:

http://www.spareroom.co.uk/

https://uk.easyroommate.com

https://www.gumtree.com

Bạn cũng có thể nhờ hội sinh viên Việt Nam ở trường/ thành phố bạn sắp theo học hỗ trợ.

Trước khi quyết định đặt cọc nhà, hãy đảm bảo rằng bạn đã nói chuyện với chủ nhà và xem nhà qua Skype (nếu bạn vẫn ở Việt Nam), hoặc nhờ một người quen ở bên đó đến xem trực tiếp.

Hãy hỏi kỹ các vấn đề như: tiền bill hàng tháng, cách thức/tần suất trả tiền nhà, an ninh xung quanh, đi lại đến trường có dễ không, bạn cùng nhà, vân và vân vân.

DSC01860

ĐI LẠI Ở UK

PHƯƠNG TIỆN ĐẾN TRƯỜNG:

Hệ thống giao thông công cộng ở UK rất phát triển, đặc biệt là xe bus và tàu điện ngầm. Tàu điện ngầm thì phổ biến hơn ở London.

Ở các thành phố khác, xe bus là phương tiện đi lại chủ yếu. Hệ thống xe bus ở Anh rất tiện lợi: nhiều tuyến đường, đúng giờ, chạy thường xuyên. 

Bạn nên mua vé xe bus năm, vì sẽ rẻ hơn là mua vé hàng ngày. Ngoài ra, giá vé năm dành cho sinh viên cũng rẻ hơn cho những đối tượng khác.

Nếu bạn không ngại gió và mưa (một hiện tượng thời tiết phổ biến ở Anh ^^), thì có thể đạp xe đến trường.

ĐI DU LỊCH TRONG UK

Hệ thống tàu liên thành phố ở UK rất phát triển: nhiều tuyến, tốc độ nhanh, sạch sẽ và (thường) đúng giờ trừ những hôm có mưa bão (mà điều này lại hay thường xảy ra ở UK!!). Để đi lại được rẻ hơn cả, hãy đảm bảo:

 Mua Rail Card, để được giảm giá 30% cho mỗi lần mua vé tàu

-Lên kế hoạch đi du lịch và đặt vé nhiều tuần/tháng trước chuyến đi

Dưới đây là một số website đặt mua vé tàu:

https://www.virgintrains.co.uk

http://www.southernrailway.com/mobile/

http://www.raileasy.co.uk

https://www.thetrainline.com

https://www.midlandtrain.com

Ngoài ra bạn có thể đi bằng coach (Xe khách). Dưới đây là trang web tôi thường truy cập để tìm thông tin các chuyến coach:

https://www.visitbritain.com

Nếu bạn muốn đi máy bay, có thể chọn easyJet để mua được những chuyến bay giá rẻ:

https://www.easyjet.com/en

TÌM CÁC CHUYẾN DU LỊCH Ở ĐÂU

Các chuyến đi trong ngày hoặc cuối tuần

https://www.ukstudytours.com/departure-region/brighton-hove/

Trang web này offer giá cả khá hợp lý, rất thích hợp cho các chuyến đi ngắn ngày hoặc cuối tuần. 

Nếu bạn học ở Brighton, bạn có thể tìm đươc rất nhiều chuyến đi thú vị tại trang web sau:

http://www.discoverytours.uk.com/

Ngoài ra, trường cũng tổ chức nhiều chuyến đi cuối tuần. Nếu nhận được email về chuyến đi mà bạn thích, hãy đăng ký thật sớm nhé. Các chuyến đi do trường tổ chức thường sẽ có giá cả vừa phải hơn, nên vé có thể hết rất nhanh!

6

           MUA SẮM Ở UK

THỰC PHẨM

Bạn có thể mua đồ ăn ở một số siêu thị phổ biến ở Anh như Aldi, Asda, Sanburys, Lidl, Morrisons, Tesco. Trong các siêu thị này, Aldi và Asda có giả cả hợp với túi tiền của sinh viên hơn cả.

Nếu bạn không thể ăn được đồ tây, và chỉ thích nấu món Việt Nam, xin đừng lo!. Tôi nghĩ, thành phố nào ở Anh cũng có siêu thị Trung Quốc hoặc siêu thị bán đồ châu Á. Giá cả tuy có đắt hơn, nhưng bạn sẽ tìm thây rất nhiều loại gia vị, rau củ quả để chế biến các món ăn Việt Nam.

THỜI TRANG

Thành phố nào cũng sẽ có một trung tâm mua sắm. Bạn có thể tìm mua quần áo của một số thương hiệu phổ biến như  H&M, Zara, Top shop, etc.

18

CÁC SỰ KIỆN DO CHEVENING TỔ CHỨC

Các chương trình GIAO LƯU VĂN HÓA, HỘI THẢO CHUYÊN NGÀNH, HOẠT ĐỘNG TÌNH NGUYỆN: Bạn hãy nhớ luôn nhanh tay đăng ký một suất, vì những chương trình nảy rất thu hút người đăng ký tham gia

CHEVENING ENGAGEMENT

Hỗ trợ cán bộ Chevening London hoặc cựu học sinh Chevening tổ chức các sự kiện

CHEVENING BUDDY SCHEME

Đây là các sự kiện mà trong đó cựu sinh viên Chevening chia sẻ về cuộc sống, quá trình học tập ở UK cho những thành viên mới.

10245394_758164917550431_5087536697301209664_n

Cảm ơn bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng của bài viết. Tôi hi vọng, bạn tìm được nhiều thông tin hữu ích trong bài. Nếu bạn có thêm gợi ý hoặc kinh nghiệm gì muốn chia sẻ, xin để lại trong phần comment.

Thanh Mai

Du học và những trải nghiệm vô giá – Trương Thanh Mai

Tuần trước, tôi đi uống cafe với một em gái tôi tình cờ quen trong một khoá học online. Chúng tôi chọn một quán cafe mặt bàn hướng ra Hồ Tây, phía trên là tán phượng xanh đung đưa nhẹ theo chiều gió. Chúng tôi vừa ngắm mặt Hồ Tây được tưới tắm bởi ánh đèn vàng từ các cột đèn bên đường chiếu xuống, vừa tâm sự đủ thứ chuyện từ nội dung bài học, bộ phim mới nhất trên rạp, những định hướng tương lai, chuyện mèo và chuyện du học. Khi nói đến chuyện du học, bất chợt em hỏi tôi “Có bao giờ chị hối tiếc vì đã đi du học không?”. Chưa bao giờ thoáng nghĩ đến việc đó, tôi hoàn toàn bất ngờ trước câu hỏi này. Nhận ra vẻ bối rối của tôi, em kể tiếp rằng em luôn muốn được đi du học và đang tìm học bổng nhưng em không nhận được sự động viên và ủng hộ từ gia đình. Bố mẹ không muốn em bỏ công việc ổn định đang làm, và khuyên em nên ở nhà lấy chồng, sinh con, tiếp tục công việc nhàn hạ hiện tại. Bố mẹ lo sợ rằng khi học xong, về nước em sẽ phải làm lại từ đầu tất cả. Như vậy liệu có đáng không? Lời khuyên của bố mẹ tác động đến em rất nhiều. Từ một người đầy quyết tâm, em trở nên hoài nghi chính ước muốn của mình. Tôi nhớ cách đây khoảng một năm rưỡi, tôi gửi tin nhắn cho một anh bạn đã từng học ở Mỹ để hỏi về kinh nghiệm apply học bổng tiến sỹ. Câu đầu tiên mà anh nói với tôi là “ô, thế không lấy chồng mà lại đi học à”. Mỗi khi có ai hỏi tôi có nên đi du học không khi đã hai lăm, hai sáu tuổi mà vẫn chưa có gia đình, hoặc khi có ai khuyên tôi nên lấy chồng thay vì đi học, tôi cảm thấy rất kỳ lạ. Rõ ràng “lấy chồng” và “đi học” là hai biến độc lập, không cái nào phụ thuộc cái nào mà 🙂

Tôi luôn tin rằng khi một ai đó muốn phát triển bản thân bằng việc đi học dù ở độ tuổi nào thì đó nên là điều được khuyến khích hơn là bị phản đối. Sống ở một nền văn hoá Á Đông, ta thường hay quan tâm lo lắng đến hình ảnh của mình trong mắt mọi người, ta sợ ta sẽ “lệch chuẩn”. Ta thường quan tâm rất nhiều đến việc người khác nghĩ gì về mình, và đôi khi để những quyết định của mình bị ảnh hưởng bởi người ngoài. Nhưng dần dần tôi học được rằng lời khuyên của người khác chỉ mang ý nghĩa tham khảo, còn quyết định hoàn toàn nằm ở bản thân mình. Vì sao? Vì chắc chắn người khác không có đủ thông tin về bản thân ta như ta: Họ không biết ta thật sự yêu thích gì, ta muốn gì, điều gì mới làm ta vui và hạnh phúc, ta mong muốn gì trong tương lai, ta có những trải nhiệm như thế nào, vân vân và vân vân. Quan điểm của tôi có thể hơi ích kỷ, nhưng tôi tin rằng mọi quyết định trong cuộc đời mỗi người trước hết phải mang lại niềm vui và hạnh phúc cho bản thân người đó. Bạn có thể hi sinh nếu bạn hài lòng với lựa chọn đó, nếu sự hi sinh làm bạn thấy vui và hạnh phúc, còn nếu không nó hoàn toàn cần được xem xét lại! Càng ngày tôi càng nhận ra rằng tình yêu diệu kỳ và lớn lao nhất là tình yêu dành cho chính bản thân mình. Học cách yêu thương bản thân là một quá trình gian nan đầy thử thách bởi thực sự hiểu những ước muốn, và cảm xúc của bản thân thật sự không hề đơn giản. Tôi chợt nhớ đến bài hát “The greatest love of all” của Whitney Houston, trong đó có một đoạn rất hay:

Because the greatest love of all is happening to me

I’ve found the greatest love of all inside me

The greatest love of all is easy to achieve

Learning to love yourself

It is the greatest love of all

Tôi đã nghe bài hát này nhiều lần mà lúc nào cũng nguyên vẹn cảm xúc như lần đầu tiên. Rồi tôi tự hỏi đã bao nhiêu lần tôi để những lời nói của người ngoài, những chỉ trích, nhưng lời đùa cợt vô duyên, những gì người khác nghĩ về tôi ảnh hưởng đến tâm trạng và sự an nhiên trong lòng.

 

Trở lại câu hỏi trên “Tôi có bao giờ hối tiếc khi đi du học không?”. Chắc chắn là không rồi. Và hôm nay tôi xin chia sẻ những bài học tôi đã học được trong quá trình đi du học. Đây là những tài sản vô giá mà tôi sẽ không đánh đổi vì bất cứ điều gì khác!

  1.   Du học dạy tôi tin hãy luôn tin vào mặt tốt của con người

Tôi và một người bạn đến sân bay Heathrow London gần mười hai giờ đêm một ngày giữa tháng chín mấy năm trước. Sau khi lấy hành lý, chúng tôi tìm đường đến khu tàu điện ngầm để bắt tàu về Brighton. Mặc dù đã biết trước rằng Heathrow là sân bay rộng nhất nước Anh, tôi vẫn thấy choáng ngợp trước sự đồ sộ của nó. Để đến được khu tàu điện ngầm, chúng tôi phải đi qua bao nhiêu bậc thềm, thang cuốn, tựa như đi vào một cái mê cung bất tận. Với hai vali to, túi xách và ba lô lỉnh kỉnh, chúng tôi như hai con thỏ lạc giữa một khu rừng rộng lớn, đang tha một đống thức ăn dường như quá sức với cơ thể về tổ để ăn dần cho cả mùa đông. Cứ ngỡ lên được tàu rồi là chúng tôi có thể thảnh thơi, chợp mắt và khi tỉnh dậy là được mùi dịu ngọt của gió biển Brighton chào đón. Nào ngờ tôi bị say tàu, có lẽ là hậu quả của một chuyến đi dài, mất ngủ, đói và lệch múi giờ. Chúng tôi quyết định xuống tàu. Nhưng vừa đặt chân xuống nhà ga, tôi hoàn toàn mất khái niệm về thời gian và không gian. Tôi đang ở đâu thế này? Một nơi bên dưới lòng đất, tối đen và sâu hun hút, xung quanh chỉ lèo tèo một vài bóng người. Cảm giác dừng lại ở một nơi “cảnh vực hư vô” khiến tôi rùng mình. Nhưng tôi mệt đến mức thậm chí không suy nghĩ được gì, chỉ đứng yên một chỗ chờ cơn say đi qua. Bất ngờ một người đàn ông cao, mặc một bộ đồng phục có lẽ là màu đen đến hỏi nếu ông có thể giúp gì chúng tôi. Rồi ông xách giúp tôi hành lý và đưa chúng tôi đi tìm khách sạn. Chúng tôi phải đi một đoạn khá xa, vì ông muốn chọn cho chúng tôi một khách sạn tử tế và không quá đắt đỏ. Nếu không có người giúp đỡ, không biết tôi sẽ phải trải qua đêm đầu tiên ở nước Anh như thế nào nữa. Về đến khách sạn, chúng tôi ngủ một giấc đã đời, và sáng hôm sau bắt Taxi đi Brighton.

Trước khi đến Anh, tôi đã được “cảnh báo” là người London không thân thiện, không cởi mở đâu, họ thậm chí còn thô lỗ và lạnh lùng. Nếu tôi để những định kiến này che mờ mắt thì có lẽ tôi đã cao chạy xa bay khi ông ấy muốn giúp đỡ chúng tôi. Thật sự thì khi ông dẫn chúng tôi đi tìm chỗ nghỉ, đôi lúc tôi cũng có cảm giác gờn gợn, nhưng rồi tôi lại tin vào trực giác của mình “Đây là người mình có thể tin được”.

Tất nhiên bạn cũng sẽ gặp những người làm bạn không ưa. Có đôi lúc bạn sẽ cáu kỉnh muốn tay đôi “cãi nhau” với lũ trẻ con gọi bạn là người Trung Quốc và …đuổi bạn về nước. Hay lắm khi bạn bực mình vì một người lái xe bus nói giọng địa phương không đủ kiên nhẫn trả lời bạn khi bạn nói “Pardon” đến lần thứ 2! Nhưng tôi tin là những người mà bạn không ưa không phải là một mẫu đủ lớn đại diện cho con người nơi đây. Và thậm chí dù họ có làm cho bạn khó chịu đi nữa, lựa chọn có để những người ấy ảnh hưởng đến cảm xúc chung của bạn về nơi này hay không hoàn toàn phụ thuộc vào bạn.

  1.    Du học dạy tôi rằng một cộng một không nhất thiết phải bằng hai

Thật sự, tôi đã gặp khủng hoảng tâm lý sau khi học ở Anh được một, hai tháng. Có lúc tôi còn nghĩ  “hay là Chevening chọn nhầm mình, mình dốt thế sao lại được nhận học bổng”. Dần dần tôi nhận ra rằng sự “khủng hoảng” của tôi đến từ việc tôi luôn tìm kiếm một câu trả lời cụ thể cho mọi câu hỏi được đưa ra. Tôi luôn tự hỏi mình và đã từng hỏi thẳng thầy “Kết luận cuối cùng là gì hả thầy, thế nào mới là đúng? Thế nào mới là sai? Điều này là đúng hay sai?”. Ban đầu câu trả lời của thầy không làm tôi hài lòng “Tuỳ từng trường hợp chứ, lúc này nó có thể đúng, lúc khác nó có thể sai”. Nhưng rồi càng học (không chỉ từ sách vở, mà còn từ những cuộc thảo luận với bạn bè đến từ nhiều nền văn hoá khác nhau), tôi nhận ra rằng kỳ vọng hiểu rõ một sự vật hiện tượng là tốt hay xấu của tôi là không tưởng. Một học thuyết có thể đúng ở giai đoạn này vì hoàn cảnh lịch sử xã hội lúc ấy cho phép nó được thực hiện, nhưng ở một giai đoạn khác nó không còn phù hợp nữa. Và tôi cũng không thể kỳ vọng một chính sách hay chương trình phát triển nào chỉ đem lại điều tốt mà không có những mặt hạn chế. Nghe đơn giản là vậy, nhưng đây là một bài học đầy “đau đớn” đối với tôi. Tôi hoài nghi những niềm tin, và hệ giá trị mà tôi tin tưởng trước đây. Nhưng tôi biết những “đau đớn” ấy là không thể thiếu nếu tôi muốn trưởng thành. Quá trình “learn” và “unlearn” này còn giúp tôi lớn lên rất nhiều về mặt con người. Trước đây tôi thường vội vàng kết luận một ai đó là tốt hay không tốt chỉ dựa vào cách hành xử của họ một hoặc hai lần. Và nếu tôi đã nghĩ một ai đó là không tốt thì rất khó để tôi thay đổi quan điểm của mình. Những bây giờ tôi tin rằng ai cũng có mặt tốt và mặt xấu, chỉ là ta có đủ kiên nhẫn để hiểu và đặt mình vào vị trí của họ mà suy xét hay không thôi. Ngày trước tôi có thể bực bội khó chịu và đôi khi tranh cãi đến cùng để bảo vệ quan điểm của mình. Nhưng rồi tôi dần học cách tôn trọng sự khác biệt. Tôi không thể kỳ vọng mọi người đều suy nghĩ như tôi, chia sẻ các quan điểm và giá trị giống hệt tôi bởi đơn giản mỗi người có một phông văn hoá, gia đình, giáo dục, và quá trình trưởng thành khác nhau.

Tôi vẫn nhớ mỗi lần gặp nhau ở thư viện để nộp bài essays, chúng tôi thường hay đùa nhau “Viết xong luận chưa, kết luận thế nào?”. “Thì context-specific (tuỳ vào hoàn cảnh), không có one-size-fits-all solution (giải pháp phù hợp cho mọi trường hợp), thế chứ sao”. Rồi chúng tôi đều cười!!

DSC00486

DSC00485

  1.    Du học dạy tôi luôn đón nhận những điều bất ngờ

Một lần tôi hỏi cô bạn người Indonesia cùng lớp “Tên cậu hay thật ấy, đây là họ à?”. Tôi vừa hỏi vừa chỉ vào chữ thứ hai trong phần tên trên một mẫu đơn cô ấy đang điền. “Không, vùng của tao, người ta không có họ”, cô trả lời một cách hoàn toàn bình thản. Tôi tròn xoe mắt nhìn cô ấy một cách đầy ngạc nhiên. Họ của một người, đó là điều tôi chưa bao giờ hoài nghi. Chả phải họ là thứ để xác định người đó thuộc về gia đình nào, họ là thứ gắn kết tất cả những người có chung dòng máu chảy trong huyết quản suốt cả chiều dài lịch sử của gia đình ấy hay sao. Tôi buột miệng hỏi “Thật kỳ lạ, nếu vậy khi đặt tên cậu và tên bố cậu cùng một chỗ thì không ai biết được đây là hai người thuộc cùng một gia đình à?”. Để đáp lại sự tò mò của tôi, cô ấy trêu “nhưng mà tớ thấy thế mới là bình đẳng giới ấy, cậu chẳng lấy họ mẹ mà cũng chẳng theo họ bố”. Chúng tôi cùng cười lớn!

Khi ở một chỗ quá lâu, tôi thường quên mất là ngoài kia có nhiều điều thú vị như thế. Hãy đi và cảm nhận!

  1.    Du học dạy tôi yêu những điều nhỏ bé xung quanh

Khi sống ở một đất nước khác trong một thời gian ngắn mà bạn biết rồi đến một ngày bạn sẽ phải nói lời chia tay với nơi ấy, đã bao giờ bạn bạn hình dung vị trí của mình trên mảnh đất ấy chưa? Bạn nghĩ mình là một khách du lịch, một du học sinh, một kẻ hành khất, một người nhập cư, hay đơn giản chỉ là một người Việt Nam đang ở nước ngoài? Còn tôi, mỗi khi lang thang bên bờ biển Brighton hoặc đi bộ quanh khu campus xinh đẹp, tôi luôn cảm thấy mình là một kẻ ở trọ. Tôi ở trọ Brighton, tôi ở trọ nước Anh! Vì biết rằng sẽ có ngày chia xa, tôi muốn tận hưởng hết hương vị, màu sắc, và những nét đặc trưng ở nơi ấy. Đi du học đâu chỉ dạy cho ta những thứ to tát như các học thuyết kinh tế, học thuyết phát triển, phương pháp nghiên cứu, tư duy phản biện, vân vân và vân vân, ta còn có cơ hội hiểu được chính mình, và trân quý những điều nhỏ bé xung quanh. Đôi khi tôi chỉ muốn để các giác quan cảm nhận và lưu giữ những điều giản dị như sự ngọt ngào của một tách cream tea (bao gồm trà và sữa nóng, scones – một loại bánh, kem và mứt) tại một nhà hàng bên bãi biển, màu sắc tươi vui của đám thuỷ tiên khi chớm hè, mùi ngọt nồng của gió biển Brighton, màu xanh của trời hè, màu bạc của nắng, màu đỏ của xe bus đặc trưng Anh, tiếng kêu léo nhéo của lũ Hải Âu, giọng nói trầm bổng lên xuống như hát của một người Anh. Bây giờ mỗi khi nghe một bài hát trong album Hunting Party của Linkin Park, tôi vẫn tưởng tưởng ra căn phòng trọ của mình- một căn phòng nhỏ bé cửa sổ hướng ra khu vườn xanh biếc nơi đôi khi có một vài chú mèo và thỏ đến chơi đùa. Tôi vẫn nhớ mỗi khi mưa tôi sẽ bật Linkin Park thật to, và để tâm trí hoàn toàn thư giãn, trốn chạy khỏi các bài luận, và chồng sách báo cần đọc.

Trong số các địa danh mà tôi đã đến thăm ở Anh, tôi thật sự ấn tượng Isles of Wight. Khi đang viết những dòng này, màu xanh biếc của nước biển, màu rực rỡ ánh bạc của nắng và cảm giác se lạnh của gió ở nơi đây vẫn hiện lên sinh động trước mắt tôi, và cảm giác như vẫn chạm được vào tôi. Khi đi bộ trên triền đồi giáp biển, tôi có cảm tưởng như mình là một nhân vật trong những bức tranh phong cảnh mà tôi đã từng thấy người ta treo ở các quán ăn sang trọng, hay các buổi triển lãm tranh. Tôi không ngừng thốt lên “Đẹp quá”. Tôi thích ngắm những con thuyền nhỏ xíu hiện ra như một chấm nhỏ trên bức tranh phong cảnh non nước hữu tình ấy. Khi ngắm nhìn khung cảnh ấy, tôi tự hỏi “Không biết người đang điều khiển con thuyền kia có thấy cô đơn không?”, “Liệu cảnh đẹp tuyệt điệu kia có phần nào giúp họ tạm quên cảm giác cô độc và những muộn phiền đời thường hay không?”.

“Tôi có yêu Hà Nội không”, câu trả lời là “Có”. Nhưng tình yêu tôi dành cho Hà Nội đã qua thời kỳ trăng mật rồi, tôi không còn hồi hộp, hứng khởi trước những điều bé nhỏ của Hà Nội nữa. Tôi biết Hà Nội chẳng tự dưng rời bỏ tôi, và tôi cũng không bỏ Hà Nội. Hà Nội sẽ vẫn ở đấy chờ tôi về. Chính vì thế tôi đã từng luôn chần chừ. Tôi chần chừ đến một bảo tàng mà tôi luôn muốn đến, tôi chần chừ đến một quán cafe mà tôi biết rất đặc biệt, tôi chần chừ làm nhiều điều với Hà Nội vì tôi biết Hà Nội luôn hào phóng cho tôi cơ hội thực hiện những điều ấy bất cứ khi nào tôi muốn. Nhưng với nước Anh, tôi biết tôi sẽ phải rời xa nàng mà không rõ ngày tái ngộ. Vì thế tôi muốn tận hưởng, muốn ghi nhớ, muốn lưu giữ mọi thứ bằng mọi giác quan. Thật kỳ lạ, nước Anh cũng dạy tôi cảm nhận và yêu Hà Nội sâu sắc hơn. Tôi chợt thấy giờ đây mình cũng yêu ánh nắng dịu nhẹ một ngày chớm hè Hà Nội, mùi hoa sữa nồng nàn của mùa thu, cảm giác se se lạnh sau một cơn mưa dịu dàng bất chợt. Có nhiều điều tôi không thích nơi đây, nhưng đó là quy luật của một mối quan hệ rồi. Biết đâu nếu tôi sống ở Brighton lâu như tôi sống ở Hà Nội, tôi lại chẳng liệt kê được đầy điểm xấu ở nơi đó ấy chứ.

DSC03816

DSC03814

DSC03849

  1.    Du học giúp tôi khám phá ra một khả năng mới của bản thân

Tôi luôn nghĩ rằng tôi không biết nấu ăn. À, thì tôi có thể nấu được những món ăn hàng ngày, nhưng những món phức tạp đòi hỏi sự tỉ mẩn và khéo léo thì tôi thường đầu hàng vô điều kiện. Ấy thế mà thời gian học ở Anh, hoàn cảnh xô đẩy khiến tôi nhận ra rằng nấu ăn cũng thú vị và tôi nấu cũng không đến nỗi quá tệ. Bọn tôi thường hay tổ chức Potluck dinner vào những dịp đặc biệt như khi một đứa chuyển nhà, sau khi thi xong, hay đơn giản là hứng lên thì rủ nhau tụ tập. Bữa tối sẽ được tổ chức ở nhà một đứa nào đó, ai tham dự thì sẽ mang một món đến góp chung. Trong mỗi dịp như thế, tôi thường nghĩ chả nhẽ mình chỉ làm những món bình thường thôi. Thế là tôi lao vào tìm hiểu cách nấu phở, nấu những món thịt bò và gà đặc biệt mà ở nhà tôi chưa bao giờ làm. Lúc hội bạn ăn và tấm tắc khen ngon, tôi càng hăng hái tìm hiểu và khám phá những món ăn mới. Đôi khi là những món đơn giản nhưng tôi cũng phải cách tân một chút, vì nếu nấu theo đúng kiểu Việt Nam sẽ không phù hợp với khẩu vị của bạn bè. Ví dụ món nem. Ở nhà ta thường nấu với thịt lợn nhưng trong hội bạn mỗi đứa một kiểu: đứa thì không ăn thịt lợn, đứa thì không ăn thịt bò, đứa thì ăn chay, đứa thì ăn cay, đứa thì không. Nên tự nhiên tôi lại học được cách làm mới cho những món ăn đơn giản.

Tôi chợt nhớ đến một dịp mà tôi phải nấu nhiều chưa từng thấy. Ở khoa tôi, cứ cách một vài tháng chúng tôi lại tổ chức continent party (tiệc châu Âu, châu Phi, Châu Mỹ, Châu Á). Khi đến tiệc của châu lục nào thì những đứa ở châu lục ấy sẽ tổ chức một bữa tiệc giới thiệu các món ăn ngon, những điều đặc trưng về văn hoá của châu lục ấy. Tiệc châu Á được tổ chức vào cuối tháng tư, vì đó là bữa tiệc cuối cùng nên cả bọn châu Á chúng tôi muốn làm một điều gì đó thật đáng nhớ và đặc biệt. Cả khoa chỉ có tôi và một đứa nữa là người Việt Nam, nhưng chúng tôi vẫn quyết định làm nem rán, và thịt gà cho …gần hai trăm người ăn. Khi nghĩ về thời gian ở Anh, tôi luôn nhớ đến những bữa tiệc như thế này. Nó gắn kết chúng tôi lại với nhau. Dù bây giờ mỗi đứa một nước nhưng có dịp lại rủ nhau tụ họp. Tôi thích nhất là cảm giác có bạn bè ở gần như khắp mọi nước trên thế giới. Khi đi du lịch đến nước nào, tôi biết cũng sẽ có một người bạn sẵn sàng đưa mình đi chơi, giới thiệu cho tôi những chỗ ăn ngon và địa điểm đặc biệt mà một khách du lịch bình thường khó có thể biết được. Và rồi, chúng tôi sẽ hàn huyên ôn lại những kỷ niệm đã có ở Anh. Đúng như những lời chúng tôi đã trao nhau trước khi kết thúc khóa học “This is not the end, this is just the beginning of a friendship”.

DSC02919

Đấy, tôi lại đi lan man khỏi nội dung của phần này mất rồi. Vậy đi du học không chỉ khiến bạn nhận thấy bản thân có thể làm được nhiều điều hơn bạn nghĩ mà bạn còn có thêm bạn bè ở khắp nơi nữa đấy.

6. Du học dạy tôi bớt định kiến

Niềm tự hào dân tộc mãnh mẽ thường khiến người ta đánh giá quá cao dân tộc mình và có những định kiến không hay về các dân tộc khác. Ta càng dễ sa lầy vào định kiến nếu ta ở quá lâu một chỗ và tất cả những gì ta biết về nơi khác là qua một ai đó kể cho ta nghe, qua truyền thông báo chí (vốn chỉ tập trung khai thác những tin giật gân không mấy hay ho ở những nơi khác), hoặc qua sách vở được viết một cách hời hợt một chiều. Tôi cũng đã từng có những định kiến như thế. Nhưng rồi tôi nhận ra những câu kiểu như “Bọn châu Phi thì abcxyz”, “bọn trung đông/hồi giáo thì abcxyz”, “Tây thì ai cũng lịch sự”, “Tây thì ai cũng thông minh”, vân vân, thật sự rất phiến diện. Tôi đã gặp những người Anh vô cùng bất lịch sự, suốt ngày uống rượu bia, chửi bới và tôi cũng từng là nạn nhân của sự vô văn minh ấy. Tôi cũng có rất nhiều bạn là người hồi giáo, người châu phi. Họ đều thông minh, tốt bụng và nhiệt tình. Nghĩ lại những định kiến của mình trước đây, tôi thấy sao mình hẹp hòi và ích kỷ thế nhỉ. Khi ta giữ định kiến về người khác, thì chính bản thân ta cũng trở thành nạn nhân của những định kiến. Một người bạn Hàn Quốc có lần thổ lộ với tôi “Nếu không gặp cậu, thì tớ cũng không thích người Việt Nam đâu”. Rồi bạn ấy kể người ta hay nói dân Việt Nam sang Hàn Quốc toàn ăn cắp, sang Anh thì đi trồng cỏ, bao nhiêu dự án phát triển đổ vào Việt Nam mà nghèo vẫn hoàn nghèo. Thôi ta cứ đi với một tâm trí mở nhất có thể!

Đây là những bài học tôi đã học được trong quá trình đi học. Hi vọng bài viết có thể truyền cảm hứng cho những bạn đang trăn trở tìm học bổng du học. Tôi tin rằng chỉ cần bạn muốn thì chắc chắn bạn sẽ làm được!!

 

Đôi điều chia sẻ về học bổng Chevening – Trương Thanh Vân

Học bổng chính phủ Chevening vẫn luôn có 1 sức hút lạ kì bởi tầm ảnh hưởng của học bổng này hay bởi những Chevening scholars luôn là những bạn tâm huyết và lấy cộng đồng làm trung tâm.

Bên dưới là 1 bài chia sẻ vô cùng chân thành và thực tế không chỉ dành riêng cho HB Chevening mà còn là học bổng chính phủ nói chung.
Ghi chú trước khi đọc: Bài viết này được mình tâm huyết viết ra từ tối hôm qua nhưng do mạng dạo này quá yếu kém (chắc do cá mập lại cắn cáp quang), mình không thể post được và đã rất ức chế. Hôm nay mình ăn trộm một ít mạng của cơ quan để post lên nhưng chẳng hiểu sao lại lỗi font chữ nên mình phải để cái font chữ trông quê mùa này.
Nhân dịp mới nhận VISA UK và nhân dịp học bổng Chevening mở đơn vào ngày 8/8 và sẽ hết hạn vào 8/11, mình xin trả lời một số câu hỏi mà nhiều bạn và anh/ chị inbox mình hỏi về học bổng Chevening (học bổng của Chính Phủ Anh), mình nghĩ đây cũng là thắc mắc của nhiều bạn và anh/ chị khác nữa, nên mình trả lời luôn trên đây.
Mình đã rất may mắn khi được học bổng này nên mình cũng hi vọng giúp đỡ được các bạn phần nào trong quá trình xin học bổng.
1. Nhân tố đóng vai trò quan trọng để Chevening lựa chọn bạn vào vòng phỏng vấn? (CV, bài luận, ielts)
Mình nhận thấy bài luận và CV là hai điểm quan trọng nhất để bạn được lựa chọn vào vòng phỏng vấn.
Với bài luận: bạn phải nói rõ về lí do chọn khóa học, thể hiện được bằng chứng về kinh nghiệm lãnh đạo và tiềm năng lãnh đạo, networking và kế hoạch tương lai cụ thể nhưng không viển vông (đừng đưa ra một kế hoạch nghe quá to tát và không có khả năng thực hiện được – ví dụ như một kế hoạch chung chung và vĩ mô như kế hoạch của tôi là đưa Việt Nam thành nước phát triển hàng đầu thế giới, hay cải thiện nền giáo dục VN…Nên cụ thể hóa và thực tế hơn).
Về hồ sơ: học bổng Chevening và rất nhiều các học bổng chính phủ khác như Úc, Bỉ, New Zealand Asean yêu cầu tối thiểu 2 năm kinh nghiệm làm việc. Nhiều bạn hỏi mình là “em mới ra trường nhưng em có 2 năm kinh nghiệm làm việc volunteer khi còn đi học thì có được không?”.
Mình nhận thấy 2 năm kinh nghiệm ở đây cần phải nhấn mạnh là kinh nghiệm mạnh. Đại đa số những người được lựa chọn có nhiều hơn 2 năm kinh nghiệm. Bạn đương nhiên sẽ khó cạnh tranh hơn với những người này.
Không phải ngẫu nhiên mà các học bổng và các trường đưa ra tiêu chí 2 năm kinh nghiệm làm việc. Có thể lí giải như sau.
Thứ nhất:  khi bạn đã đi làm được hai năm, bạn sẽ hiểu rõ được con đường bạn muốn theo đuổi và công việc bạn đang làm, các bạn mới ra trường sẽ khó xác định rõ được điều này.
Thứ hai:  học thạc sĩ ngay sau khi ra trường sẽ khiến bạn vất vả hơn vì bạn chưa đủ tích lũy kiến thức để học được trong môi trường học thuật. Trường mình đã gửi cho mình một danh sách các sách cần đọc trước khóa học và mình nhận thấy nếu mình đi học ngay sau khi ra trường thì mình sẽ chẳng hiểu sách viết cái gì, vấn đề không phải là ngôn ngữ tiếng Anh, mà vấn đề là mình đã phần nào tích lũy được kiến thức nền để tiêu hóa các sách học thuật này.
Có quá nhiều bạn hỏi mình về việc Ielts có phải là nhân tố quyết định không?
Bạn ấy được 7 ielts thì có cạnh tranh được với các bạn 8 ielts không? Ielts là điều kiện bắt buộc phải có nhưng không phải nhân tố cạnh tranh. Chevening chỉ yêu cầu ielts sau khi bạn đã vượt qua vòng phỏng vấn. Nếu bạn đã vượt qua vòng phỏng vấn, bạn sẽ nhận được thư có điều kiện, và khi đó bất cứ ai được trên 6.5 ielts không có điểm nào dưới 6 – mức điểm học bổng yêu cầu – thì sẽ nhận được Final award letter. Tuy nhiên, bạn cần phải kiểm tra xem trường của bạn yêu cầu mức Ielts nào nữa nhé, có trường yêu cầu hơn mức yêu cầu của học bổng.
Vậy nếu bạn đã đạt được mức Ielts mà học bổng và trường yêu cầu thì bạn không cần phải thi nữa. Và nếu bạn chưa có Ielts thì bạn cứ nộp hồ sơ, đầu tư thời gian viết bài luận và khi bạn qua vòng phỏng vấn rồi thi cũng được (Đây là cách tiết kiệm tiền đó ).
Tuy nhiên, các bạn nên dành nhiều thời gian củng cố vốn tiếng Anh bằng cách đọc các báo chí tiếng Anh, các sách bằng tiếng Anh về xã hội và chuyên ngành bạn đang làm, nghe các chương trình tiếng Anh. Các cách này sẽ giúp bạn rất nhiều trong buổi phỏng vấn cam go và khi sang Anh học. Trên forum Trái Tim Việt Nam online có bạn chia sẻ là kĩ năng nói tiếng Anh của bạn ấy không tốt nên khi đi phỏng vấn bạn ấy không thể nói được nhiều mặc dù người phỏng vấn cũng đã tạo điều kiện hỏi thêm để bạn ấy có cơ hội nói thêm. Rào cản ngôn ngữ làm bạn ấy không thể hiện được bản thân.
2. Vòng phỏng vấn:
Cứ tự tin, thoải mái và là chính mình. Nói vậy thội chứ lúc mới bước vào phòng phỏng vấn, mình run lắm :D:D Nhiều bạn hỏi mình đi phỏng vấn được hỏi gì? Thực ra các câu hỏi trong vòng phỏng vấn có thể tìm được trên rất nhiều trang web. Tuy nhiên vì hồ sơ của mỗi người khác nhau, bài luận khác nhau nên nhiều câu hỏi sẽ khác nhau…Nên các bạn cần hiểu rõ những gì mình đã viết trong bài luận, những gì mình nói trong buổi phỏng vấn, và công việc mình làm vì các bạn sẽ bị xoáy vào những chỗ bất ngờ, không đoán trước được.
Kinh nghiệm và tiềm năng lãnh đạo – Leadership
Nhiều bạn nói rằng không dám nộp học bổng này vì không có kinh nghiệm gì về leadership? Trong buổi phỏng vấn anh Graham cũng nói rõ khi đặt câu hỏi về leadership rằng “we are not looking for a Prime Minister, we are looking for people with leadership potential”. Tiềm năng lãnh đạo thể hiện ở trong nhiều việc bạn làm có thể trong công việc, có thể trong cuộc sống. Bạn có thể kể về một lần bạn lead một nhóm thực hiện một hoạt động trong công việc hay không bắt buộc phải trong công việc, bạn có thể kể về một lần bạn lead một nhóm bạn đi leo núi hay bạn tổ chức một chuyến picnic cho một nhóm bạn. Điều quan trọng là ví dụ bạn kể cần nói rõ được bạn đã thể hiện được leadership như thế nào?
Kinh nghiệm mình kể là về lần tham gia chương trình về Biến đổi khí hậu và mình được lead một nhóm các bạn đến từ nhiều quốc gia đi thu thập dữ liệu cho dự án. Mình đề cập đến cách mình lead là gì và lí do vì sao mình chọn cách lead đó. Các khó khăn trong khi lead hoạt động này, cách vượt qua khó khăn và kết quả đạt được cuối cùng như thế nào.
Điều mọi người cần chú ý là tránh liệt kê, tránh nói quá chung chung hoặc nói quá tủn mủn. Ví dụ: Không nên nói trong thời gian qua tôi đã lead nhóm A làm cái này, tôi lead cả nhóm B làm cái kia. Cái người ta cần nghe là bạn lead các hoạt động đó như thế nào? Không phải là bạn lead được bao nhiêu hoạt động…Tránh nói quá tủn mủn, ví dụ: Tôi đã lead hoạt động A, và tôi giao cho thằng X việc này, giao cho thằng Y việc kia…..(Sau khi được học bổng, mình có nói chuyện với một số bạn được chevening năm nay và một số anh chị Alumni, và mình rút ra được chú ý này.)
Networking
Networking là kĩ năng liên kết và tạo dựng mối quan hệ. Nghe có vẻ hơi trừu tượng nhưng thực tế là các bạn tìm đến những cơ hội để gặp gỡ những người cùng mối quan tâm để chia sẻ, đồng thời bạn phải phát triển bản thân tốt hơn để người ta muốn tham gia vào network với mình và duy trì network này. Ví dụ như này cho dễ hiểu, bạn chủ động tìm kiếm cơ hội tham gia một khóa học/ hội thảo… và bạn quen được nhiều người trong các chương trình này, bạn giữ được mối quan hệ với những người này. Họ thấy bạn tốt, tài năng và ham học hỏi nên họ cứ muốn network với bạn, và bạn và họ luôn hợp tác, chia sẻ và giúp đỡ lẫn nhau. Network bạn xây dựng được đã mang lại điều gì cho bạn?
Câu hỏi về nước Anh và học bổng Chevening
Cũng giống như khi bạn đi nộp đơn xin việc, ban phỏng vấn sẽ không thể chọn bạn nếu bạn không rõ về công ty/ tổ chức bạn xin ứng tuyển hoặc sản phẩm của công ty đó là gì? Chắc chắc các bạn sẽ được hỏi các câu hỏi về nước Anh và học bổng Chevening, bạn cần thuyết phục ban phỏng vấn bằng những lí do vì sao bạn chọn nước Anh mà không phải Mỹ hay Úc hay…và học bổng Chevening mà không phải Fulbright hay ADS..etc…
Mình được hỏi các câu hỏi trừu tượng như các giá trị của Anh rồi đến những câu hỏi tưởng chừng như đơn giản nhưng lại chính là điểm để bạn thể hiện sự hiểu biết về nước Anh như ‘’khi đến Anh, bạn muốn đi đâu?” Thoạt đầu nghe chữ ‘’giá trị’’ mình cũng hơi lúng túng, nhưng sau vài giây suy nghĩ mình đã nhận ra rằng giá trị chính là những thứ mà người ta thường nhắc đến khi nói tới nước Anh, và lúc đó mình như vào đà, mình nói về nền dân chủ lâu đời ( có dẫn chứng năm 2015 kỉ niệm 750 năm nền dân chủ của Anh), mình nói về luật phúc lợi động vật lần đầu tiên trên thế giới ở Anh, tình yêu và ý thức bảo vệ thiên nhiên và động vật của người Anh, về nước Anh là quê hương của các học thuyết kinh tế và phát triển ( có dẫn chứng vài nhà kinh tế học nổi tiếng), rồi sức ảnh hưởng của nước Anh lên âm nhạc, kịch, phim ảnh etc…Đối với câu hỏi thứ hai mình đã trả lời rằng ‘’tất nhiên đầu tiên tôi muốn đến London vì London từ lâu đã được coi là thủ đô văn hoá của thế giới, và năm 2016 kỉ niệm 400 năm ngày mất của Shakespeare và tôi tin đây là một cơ hội có một không hai để đến thăm quê hương ông ở Stratford-upon-Avon in Warwickshire.
Mỗi người phỏng vấn sẽ có cách đặt câu hỏi và kiểm tra sự hiểu biết thật sự của bạn về nước Anh và học bổng Chevening nên mọi người nên dành thời gian thực sự tìm hiều :). Một chị Alumni chia sẻ rằng, sau khi chị ấy nói là mê nước Anh vì có the Beattle rồi là Shakespeare, thì ngay lập tức người phỏng vấn hỏi lại là vậy bạn yêu tác phẩm nào và có câu nói nào trong các tác phẩm của Shakespeare mà bạn yêu thích. Vì vậy chìa khóa là chỉ nên nói những gì mình thực sự hiểu và quan tâm.
Vấn đề xã hội
Mình được hỏi các câu hỏi về các vấn đề mà đất nước đang phải đối mặt và dựa vào câu trả lời của mình mà ban phỏng vấn trao đổi thêm. Mình nghĩ tất cả các câu hỏi của ban phỏng vấn đều sẽ có sức nặng như nhau khi đánh giá bạn, nên hãy chuẩn bị thật kĩ cho buổi phỏng vấn vì “Fail to prepare, prepare to fail” mà, khi trả lời thì đối với mọi câu hỏi các bạn nên suy nghĩ một vài giây, sắp xếp ý trước khi bắt đầu nói :).
Cuối cùng,  mình thấy Chevening cũng muốn tìm đến những người có mối quan tâm đến các vấn đề rộng lớn hơn.
Nói tóm lại, mình thấy xin học bổng là một quá trình gian nan vì trong cùng một khoảng thời gian mình phải vừa đi làm, vừa đi dạy, vừa phải chuẩn bị hồ sơ, viết bài luận cho học bổng và viết bài luận cho trường, lại vừa dành thời gian đi chơi với gia đình nữa.
Nhưng giây phút nhận được email trúng học bổng là giây phút chắc mình chẳng bao giờ quên được trong đời, cảm giác vô cùng khó tả.
Mình hi vọng chia sẻ của mình giúp được phần nào cho các bạn trong quá trình xin học bổng, và nếu bạn có thêm câu hỏi nào nữa các bạn hoàn toàn có thể inbox hoặc để lại dưới phần comment dưới đây :). Trong note này mình chỉ để cập đến kinh nghiệm nộp học bổng Chevening, còn rất nhiều các học bổng khác cho các bạn lựa chọn. Mọi người nên nộp một vài học bổng để có nhiều cơ hội hơn. Năm nay mình chỉ nộp mỗi học bổng Chevening nên thực sự là mình đã rất lo lắng.
Trương Thanh Vân- Chevening Scholar 2017
error: Content is protected !!