My American Diary

Phần 1: Khởi hành sân bay Nội Bài, Hà Nội

 

Mình thì cứ đinh ninh là mình bay ngày 8/8/2009, nên vẫn cứ thông báo cho tất cả mọi người là ngày đó mới bay. Về nhà, vẫn cứ ung dung, chả chịu pack đồ gì cả. Hôm về quê, Giang gọi điện nói là bay lúc 00:00 ngày 8/8/2009 tức là tối ngày 7/8 đã phải có mặt ở sân bay rồi. Các chuyến bay quốc tế đều tầm giờ này, vì vậy bạn nào bay giờ như trên thì phải lưu ý nhé, không lên sân bay mà máy bay bay gần đến Mỹ rồi cũng nên. Do nhầm thời gian, nên vội vội vàng vàng đóng gói đồ đạc để lên đường. Hành lý thì gọn nhẹ, ngoài quần áo, giầy, sách vở, quà tặng ra, thì mình không mang gì thêm. Đồ ăn ư à, biết là bên Mỹ cái gì cũng có mà rẻ nên mình chỉ mang 5 gói mì tôm phòng khi đói, và 5 gói bột canh Hải Châu vì em Mây nói là bên đó chỉ thiếu bột canh Hải Châu. Ruốc thì có 1kg nhưng không dám mang đi vì nó mà kiểm tra thấy mang ruốc đi là phạt 2000USD đấy, với số tiền này có lẽ bạn mua được vài tạ thức ăn ở bên Mỹ, khá risky nên đừng có mà thử. Vậy là mình rời Việt Nam vào một ngày cực kỳ dễ nhớ vì nó khá đặc biệt, thứ 6, ngày 7, tháng 8, năm 2009 (6789 – theo cháu Trang nói là chỉ sự tiến bộ – nghe tuyệt, sang Mỹ, study hard, play hard, sao mà không tiến bộ cho được). Tối ra sân bay, chưa bao giờ mình thấy Nội Bài đông như thế, kinh khủng. Mọi người thì cứ đeo khẩu trang vì sợ H1N1, còn mình thì nóng không chịu được nên không đeo. Hôm đó gặp Giang và gia đình Giang, Thảo và mẹ Thảo, anh Trường, và chị Thanh. Thật là tình cờ gặp rất nhiều người quen.

 

Phần 2: Sân bay Narita – Tokyo – Nhật Bản

 

Sau khoảng 6 tiếng bay, cuối cùng cũng tới sân bay Narita. Khi còn ở Việt Nam, do biết là thời gian transit là 10 tiếng nên mình và Giang định sẽ vào Tokyo chơi, nhưng mà khi nhận vé thời gian chỉ còn là 8 tiếng. Mọi người khuyên là không nên vào Tokyo chơi vì nó khá xa (đi tầu điện mất 1h30 phút). Quả thật, sau những gì đã trải qua, mình không khuyên các bạn transit ở Narita vào Tokyo vì mấy lý do sau: thứ nhất ko dễ để tìm được nhân viên của United Airlines để xin cái chứng nhận hành trình, rồi mới xin được shore pass vào Tokyo, thứ hai, rất mất thời gian, nếu đến sân bay muộn mà lỡ chuyến bay đi Mỹ là die luôn, lúc đó chỉ có ngủ ở Narita, rồi đứng hát theo phong cách Chaien, rồi để cái mũ ở dưới chân hy vọng hành khách donate cho cái vé về Việt nam, lý do thứ 3, người Nhật nói tiếng Anh thì bằng miệng thì ít mà bằng tay thì nhiều, nên nếu nhờ họ gì, họ cũng khó lòng mà giúp. Mà cho dù họ hiểu tiếng anh và có thể nói, nhưng nói thật mình nghe họ nói tiếng Anh như kiểu họ đang nói tiếng Nhật thi thoảng chêm vào vài từ Tiếng Anh cho nó sang vậy.

 

Nào kể chuyện tiếp. Máy bay của tụi mình vào terminal 2, thế là 2 đứa gặp 1 chị hướng dẫn bảo là phải sang terminal 1 để bay tiếp. Thế là 2 đứa nghe lời phăm phăm phi sang terminal 1. Đến terminal 1, vừa mệt, vừa buồn ngủ, nhưng bạn Giang muốn go shopping thế là mình đi cùng. Nhưng kết quả của buổi shopping, cái “mua” được nhiều nhất là ảnh do 2 đứa chụp đơn giản là vì đồ ở sân bay, dù là đã tax-free nhưng vẫn đắt cắt cổ. Nói chung trong tất cả các sân bay mình đã đến, Narita là sân bay đầu tiên, mình không rút thẻ VISA ra để mua bất cứ 1 cái gì làm kỷ niệm. Lưu niệm ở Narita đắt hơn cả ở sân bay Hongkong và Frankfurt. Sau một hồi lượn lờ chụp ảnh, chân mỏi, bụng đói, mình và Giang kiếm một chỗ ngồi để ăn. Sau đó tìm cách để vào internet. Ở sân bay có máy tính vào internet, nhưng mà giá thì cắt cổ 1 USD/10 phút. Giang có laptop cũng chịu vì wireless cũng phải trả tiền thậm chí đắt hơn. Thật cay cú vì không được vào net để thông báo về nhà là qua tới Nhật an toàn. Mình bàn với Giang là còn lâu mới bay, chúng ta nên quay lại terminal 2 vì ở đó có Yahoo Café là một cái quán internet miễn phí duy nhất ở sân bay Narita này. Cuốc bộ mỏi chân tới gate để đi bus về terminal 2, sau một thời gian đợi mỏi cổ vì xe bus khoảng 30 phút mới có 1 chuyến, 2 đứa tiu ngủi vì ông lái xe nói là không được come back. Chán phèo, 2 đứa quay lại đi đúng 1 vòng tour lúc đầu, lại chụp ảnh, và chỉ chụp ảnh mà thôi. Lúc này đã thấm mệt, hai đứa quyết định đi tìm chỗ nào vắng vẻ, yên tĩnh để ngủ. Cuối cùng là tìm được một chỗ rất đẹp để ngủ. Giang đầu tiên bảo Thịnh ngủ trước đi, Giang đọc sách và trông đồ, nhưng rồi Giang cũng mệt quá lăn ra ngủ mà quên luôn việc trông coi hành lý. Ngủ dậy thấy hành lý còn nguyên, sướng quá ôm hành lý chụp ảnh, haha. Công nhận là được nằm ngủ thích thật, đỡ mệt hẳn, và chuẩn bị sức khỏe cho chuyến bay dài sang Mỹ. Khi thức giấc, mình nói đùa với Giang là sẽ viết hồi ký chuyến đi, Giang đặt tên cho hồi ký là “Hồi Ký Ngủ Ngày” quả thật là quá ấn tượng. Vậy là kế hoạch vào Tokyo cũng đã vẫn được thực hiện, nhưng mà trong giấc mơ trưa  . Sau khi ngủ dậy, mình vẫn còn cay cú vụ internet nên quyết tâm bảo Giang quay lại cái gate để về terminal 2, Giang thì lo là gặp ông gác gate và ông lái xe cũ mà họ nhận ra mình thì ngại chết. Mình bảo chắc là mấy ông ấy chỉ làm ca sáng thôi. Thế  là 2 đứa quyết tâm quay lại. Ngồi đợi xe bus rất là lâu, nên khi xe đến Giang bảo thời gian không còn nhiều, và thuyết phục mình không nên quay về nữa, thế là khi xe vừa đến cửa, qua cửa kính mình nhìn thấy ông lái xe cũ, thế là 2 đứa đứng vội dậy, vội vàng bước đi trước sự ngơ ngác của 2 ông gác cổng vì không hiểu 2 đứa này bị làm sao mà đợi bus lâu thế mà khi xe đến thì chạy như bị mà đuổi, haha. Sau đó về gate ngồi để copy ảnh vào USB của mình, vừa mới copy được 1 tẹo thì laptop của Giang bị hết pin, sân bay Narita thì có nhiều ổ cắm, nhưng toàn chân dẹt, thế mới biết cái chuyển đổi đầu cắm quan trọng thế nào. Bạn nào chưa đi nhớ mua 1 cái nhé.

 

Phần 3: Trên máy bay của United Airlines.

 

Lần đầu tiên đi máy bay của Mỹ, điều làm mình thấy nó thua xa Vietnamairlines nhà mình chính là tiếp viên. Tiếp viên hàng không, vừa già, vừa xấu, và có thể vừa béo nữa. Không giống các em VietnamAirlines, xinh xắn, trắng trẻo, vừa bay vừa ngằm vù vù một cái là tới nơi rồi. Nói thật, đi máy bay mình thích ngắm tiếp viên đẹp vì nó xóa tan cái cảm giác lạnh lùng và buồn tẻ khi bay. Đồng thời ngắm phụ nữ đẹp sẽ không thấy mệt khi bay. Điều thứ 2 không tốt là nó phục vụ kém, mình bảo là cho tao 1 coke diet, bà kia nó là sẽ quay lại ngay, vậy mà bà ấy quên luôn.

 

Tuy nhiên, có điều làm mình thấy dễ chịu nhất là cho dù trước đây đã bay chuyến bay dài rất nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên mình thực sự ngủ khi đang ngồi trên ghế (ngủ được hiểu là ngủ mà không biết gì chứ không phải ngủ kiểu nhắm mắt mà vẫn biết mọi việc diễn ra xung quanh)

 

Phần 4: Đặt chân đến Mỹ

 

Sau một chu kỳ lặp đi lặp lại của mỗi hai việc ăn và ngủ (nghe chừng hơi giống heo) trên máy bay, chúng tôi đã hạ cánh xuống sân bay quốc tế San Francisco (SFO). Cảm giác đầu tiên của tôi là rất háo hức, đó là lần đầu tiên tôi đến Mỹ nên tôi chỉ mong nhanh nhanh vào Mỹ để khám phá miền đất hứa, nơi mà tôi đã từng rất lâu mơ ước được đến thăm. Chúng tôi xếp hàng để nhập cảnh. Cán bộ cửa khẩu làm thủ tục cho tôi là một chị người gốc Á, tôi đoán là Trung Quốc, tôi thấy là chị này làm thủ tục cho tôi lâu hơn người khác nhiều. Giang làm xong trước và có vẻ sốt ruột vì sợ shuttle bus đợi, nên ra lấy hành lý trước. Tôi ra sau, lúc đầu chỉ thấy 1 cái vali nhỏ của mình, còn cái vali to đứng mãi không thấy. Lúc đầu hơi lo, sợ bị thất lạc, nhưng cuối cùng mới thấy nó nằm dưới đất. Có thể ai đó tưởng vali của mình, nên kéo nó khỏi băng chuyền, nhưng rồi lại không đặt nó lại, nên mình cứ đợi mãi không thấy nó trên băng chuyền.

 

Tôi nhờ Giang cầm hộ giấy tờ trong lúc tôi lấy hành lý. Nhưng do mãi không tìm thấy cái vali to, nên Giang ra làm thủ tục hải quan trước nên khi tôi tìm thấy hành lý tôi cảm thấy lo lắng vì Giang giữ hết giấy tờ, mà nhỡ Giang đã ra khỏi sân bay thì tôi sẽ không có cách nào để rời sân bay được. Đang đứng giải thích với nhân viên, anh ấy bảo là cậu vào kia trình bày với nhân viên hải quan. Đang đi tới định trình bày hoàn cảnh thì Giang chạy lại đưa cho giấy tờ. Phù phù, may quá. Vừa lúc đó, nhân viên hải quan đi tới chỗ mình, ông ấy chạy lại hỏi anh nhân viên kia là có chuyện gì, anh đó nói lại. Rồi ông kia quay lại chỗ mình đòi xem passport, hỏi mấy câu, mình nói mình là Fulbrighter thế là ông ấy cho qua luôn, không phải kiểm tra hành lý. Lúc mình ra rồi, vẫn thấy Giang đang ở trong vì bị hải quan bắt mở vali kiểm tra hành lý. Lúc ra ngoài, Giang có vẻ bức xúc vì nhân viên Hải quan Mỹ tỏ thái độ ác cảm với người Việt Nam. Khi họ hỏi “where are you from?”, Giang nói là Việt Nam thế là nó bắt kiểm tra hành lý luôn. Và khi nó thấy Giang có mỳ tôm, nó bảo là sao Việt Nam toàn mang mỳ tôm thế. Thôi bỏ qua cái vụ hải quan này, chúng tôi ra ngoài. Giang muốn tìm 1 cái máy điện thoại để gọi, còn tôi muốn hỏi thông tin. Chúng tôi đến quầy thông tin, nhưng chẳng có 1 ai để hỏi, chỉ có mấy tờ giấy và vài số điện thoại. Tôi gọi điện để hỏi cách từ sân bay về trường. Sau một hồi hỏi han, cuối cùng đi tàu điện về trường. Tôi tiễn Giang và đưa vali của Giang ra xe ôtô, trong lúc shuttle bus của Giang chờ những người khác tới, Giang tiễn tôi ra tàu điện.

 

Tàu điện của Mỹ rất hiện đại, bán vé tự động bằng máy, mình thì chả biết dùng nó thế nào. Hỏi nhân viên ở đó, bà da đen này trả lời như cho hết nghĩa vụ, và có cái nhìn không thiện cảm với người á châu cho lắm. Sau một lúc bần thần trước cái máy bán vé tự động giống như ATM nhà mình, tôi cũng nhét được 10$ vào máy và mua được vé đi tàu điện. 2 vali kéo to đùng, 1 vali nhỏ, 1 balo khiến tôi khá vất vả với việc chuyển tàu và vận chuyển hành lý lên xuống. Tàu điện của Mỹ chạy rất nhanh, và êm hơn tàu hỏa ở Việt Nam. Trường của tôi, cách khá xa sân bay SF, nên với 9,55$ để về trường tôi nghĩ không đắt, vì nếu đi taxi, thì mất khoảng 80$ tức là hơn 1 triệu đồng. Lần đầu đi tàu điện tôi được biết văn hóa tàu điện của Mỹ, được nhìn thấy người Mỹ béo như thế nào, được nhìn thấy mấy anh da đen, tóc xoăn, bện nhìn như xã hội đen. Mình thì thấy mọi thứ mới lạ, định hỏi han nhưng nghe chừng người Mỹ trên tàu điện rất lạnh lùng. Mình không dám nhìn lâu mấy anh da đen trông như khủng bố, vì sợ nhỡ anh ấy túm cổ oánh mình vì bảo mình “nhìn đểu”, hehe. Cái này là ở Việt Nam là dễ bị oánh lắm. Mình hỏi 1 chị về việc dùng tàu điện, sau 1 lúc mới biết chị ấy ko phải người Mỹ, chị ấy là người Anh đến Mỹ để dự hội thảo, mà cái chị này học ngành “trên trời”, không phải “trên trời, dưới biển” mà thực sự là trên trời vì chị ấy chuyên nghiên cứu các vì sao, hành tinh, PhD về thiên văn học, rất nhiệt tình còn lôi tài liệu ra chỉ chỏ mấy chỗ lồi lõm trên mặt trăng cho tôi xem.

 

Phần 5: Những cảm nhận đầu tiên về nước Mỹ

 

Khoảng cách từ sân bay về trường khá xa, khoảng gần 70km, trên tàu điện tôi ngồi ngắm nghía nước Mỹ. Tôi cảm thấy hơi buồn và nhớ nhà vì cảnh vật bên ngoài tuy mới lạ nhưng không sôi động. Thiết kế nhà cửa của Mỹ khá là “lạnh”, và đường phố thì toàn xe hơi chạy vù vù, những cảnh vật đó làm tôi thấy trống trải, lạnh lẽo, cô đơn. Cuối cùng tôi tới trạm tàu điện ở Hayward gần trường. Tôi cầm địa chỉ để hỏi lái xe bus về trường, không biết là địa chỉ sai hay lái xe bus không biết, người này bảo đi tuyến này, người kia bảo đi tuyến khác. Tôi đứng chờ xe bus rất lâu vì hôm đó là thứ 7, cuối tuần xe bus khoảng 30 phút hoặc 1 tiếng mới có 1 xe. Tôi thấy sốt ruột và mệt mỏi, chỉ muốn nhanh tới trường để có thể ngủ một giấc. Tôi gặp 1 chú lái xe bus da đen, nhớ chú gọi hộ về trường bảo ra bến tầu điện đón, nhưng cậu sinh viên trực máy bảo là không có xe ôtô. Tôi lại không có tiền lẻ, chỉ toàn 100$, thế là chú lái xe bus ấy đưa cho tôi 1 cái ticket bảo dùng cái này mà về trường. Chú này thật là tốt, còn hướng dẫn cho tôi rất nhiệt tình. Cuối cùng thì xe bus cũng đến, tôi về đến trường. Trường CSU East Bay thật là rộng. Giờ mới biết trường đại học của Mỹ rộng như thế nào. Nếu ở Hà Nội, trường Bách Khoa,  trường đã rất rộng, có đường chạy qua trường, thì ở trường này nó rộng gấp 10 lần Bách Khoa. Đường xá đẹp, cảnh vật thanh bình, khí hậu mát mẻ. Xe bus thả tôi ngay trước cửa ký túc xá. Người đón tôi là 1 cậu sinh viên người Hàn Quốc tên là Jimmy. Jimmy giúp tôi dọn đồ vào phòng. Sau khi ổn định phòng, Jimmy nói văn phòng sinh viên quốc tế có internet 24/24h, thế là có cái để nghịch. Tôi online, việc đầu tiên là báo về gia đình là đã đến nơi an toàn, check mail và xem facebook. Lúc này đã là 4h chiều.

 

Sau khi online, về phòng tắm táp rồi làm 1 gói mì tôm, sau đó 5h chiều đi dạo một vòng quanh trường. Trường này rộng dã man, trường nằm trên đồi, nên địa hình khá là hilly, dốc lên, dốc xuống liên tục. Hôm đó là thứ 7, nên sinh viên không học, không gian rất yên bình, thậm chí yên bình một cách không cần thiết tạo cảm giác hơi buồn. Tuy nhiên, thi thoảng sự yên bình đó bị phá vỡ bởi tiếng động cơ ôtô, xe máy. Chả hiểu mấy cái thằng Mỹ này dùng xe gì mà ống pô nổ to kinh khủng, nghe như tiếng đại bác, giật mình mấy lần. Trường thì rất xanh, nhiều bãi cỏ, chim chóc nhảy nhót, hát ca.

 

Sau một vòng đi dạo, mình quay về, lúc này là 7h tối rồi mà trời bên này vẫn sáng như ban ngày. Có lẽ nước Mỹ rộng quá nên ông mặt trời đi mãi mỏi chân, nên ngồi nghỉ ở Mỹ mãi mới chịu đi chăng? Cái dining room của trường thì chỉ mở cửa từ 5pm tới 7pm sau đó thì đóng cửa nên sẽ không có gì để ăn. Lúc giờ đó thì mình không thấy đói. Nhưng đến 9h tối, thì cái dạ dày “made in Vietnam” của mình bắt đầu hoạt động theo đúng lịch trình. Vì lúc đó là 11h30 trưa giờ Việt Nam nên mình cảm thấy cồn cào. Lúc chiều đã chén 1 mì tôm, nhưng bây giờ thì không thể mì tôm nữa, rất cồn ruột. Thế là vào phòng sinh viên quốc tế. Cái văn phòng này cuối tuần do chính sinh viên quản lý, mấy bạn ở đây chủ yếu là China và Japan, rất là nice. May là tụi sinh viên ở nhà này toàn châu Á nên còn cơm nguội. Cho vào lò vi sóng, nóng hổi ăn với nấm xào với cái gì như đồ chay, tự nhiên thấy thèm thịt.

 

Phần 6: Anh bạn Fulbrighter người Chilê.

 

Đang ăn thì thấy một anh bạn nước ngoài vào phòng ngồi xem tivi nói chuyện với mấy bạn sinh viên ở office này. Mình hỏi anh có phải là Fulbrighter không? Và tuyệt quá anh này nói là Fulbrighter đến từ Chilê. Thấy tôi đang ăn, anh ấy hỏi có muốn uống bia không? Tôi nói ok. Anh ấy chạy đi lấy bia, vừa ra khỏi cửa, anh ấy vội quay lại hỏi tôi “Are you more than 21”, haha. Ở Mỹ phải trên 21 tuổi mới được phép uống bia. Anh ấy bảo không muốn có problem gì vì họ đang giữ Visa của anh ấy. Tôi vừa ăn vừa uống bia nói chuyện với anh bạn. Đó là lần đầu tiên tôi uống bia Corrona – anh bạn bảo là bia nổi tiếng nhất của Mexico ở Mỹ. Nói thật bia này thua xa bia Hà Nội hay Heniken ở Việt Nam. Vừa ăn, vừa nói chuyện, chúng tôi cảm thấy rất hợp cạ, nói đủ thứ chuyện. Anh bạn này tên là Vladimir, người Chilê, nhưng gốc Croatia nên cái tên rất là “nga”. Anh này học IR ở Columbia, mới lấy vợ được 1 tháng, cô này cũng Fulbrighter nhưng học tiến sỹ về sociology cũng ở Columbia luôn. Nghe anh ấy kể chuyện mà thấy Fulbright Program ở Chilê thật tuyệt. Nó cho sinh viên tự apply ngoài 4 trường Fulbright cho, và cho sinh viên được chọn trường mà mình muốn học. Anh bạn Chilê này đến trước mình 1 hôm, mà đã đi chơi hết San Francisco bằng tour bus. Nhưng anh ấy bảo là muốn đi lại bằng xe đạp, thế là anh rủ mình đi. Mình đồng ý luôn. Nói thật là ở đây xa thành phố, hơi buồn tẻ, chả có gì làm ngoài việc online. Nói thật là nếu không có anh bạn này rủ rê, một mình mình chắc chắn sẽ không bao giờ đi cả.

 

Phần 7: Bike tour to Golden Gate Bridge.

 

Buổi sáng ngày thứ hai tôi ở đây, chúng tôi khởi hành lúc 10h sáng. Đi xe bus 2$ từ trường ra bến tầu điện. Rồi bắt tàu điện vào downtown San Francisco. Từ dưới bến tàu điện ngầm bước lên trên phố, tôi đã reo lên vui sướng khi chứng kiến vẻ đẹp tráng lệ của cao ốc ở San Francisco. Trường của tôi thì mát mẻ nhưng buồn như Đà Lạt, còn ở chỗ này, nhà cao tầng, office cao chọc trời, đường phố sạch sẽ, rất đông vui, tấp nập. Có cả chợ trời bán đồ lưu niệm nữa. Anh bạn Chile dẫn tôi đi bộ dọc bờ biển vịnh SF để chụp ảnh. Anh bạn này đã đọc Lonely Planet để tìm hiểu chỗ thuê xe đạp từ trước. Riêng về khoản này, mình phải chào thua khả năng tự đi du lịch của tụi Tây. Nói thật, mình cần phải học tụi nó cách tìm hiểu, sắp xếp và bố trí tour như thế này, thì mới hy vọng cuối tuần có thể đi tour được. Sau một hồi đi bộ dọc bờ biển, chúng tôi đến điểm thuê xe đạp ở Pier 41, ngay cạnh Fishermen Wharf. Sau một hồi ngồi đợi, vì chưa có xe đạp. Cuối cùng chúng tôi khởi hành. Cảm giác đạp xe quanh vịnh thật chậm để ngắm nghía rất tuyệt. Hôm nay trời nắng đẹp, ở đây khí hậu rất dễ chịu, gió biển thổi mát dịu, nên đạp xe rất mệt mà không hề có mồ hôi. Đã lâu lắm rồi mới đi xe đạp nên đạp một hồi thấy mỏi chân dã man, lúc đó quay sang cậu bạn Chilê bảo chúng ta giống Tour de France, cố lên, cố lên. Anh bạn Chilê to béo này có vẻ mệt, đạp xe ì ạch đằng sau mình. Ở đây địa hình đồi núi, lúc lên dốc thì đạp nhe cả răng ra, thở bằng mũi, bằng mồm, bằng tất cả cái gì thở được mà muốn đứt hơi. Nhiều dốc cao quá, thôi đành xuống dắt bộ cho lành, haha. Sau một hồi lượn lờ dưới chân cầu, chụp ảnh. Chúng tôi cuối cùng cũng đi xe đạp trên cầu Golden Gate. Cái cầu này đẹp thật. Gió trên cầu rất mạnh. Chúng tôi còn dừng lại trên cầu để chụp hình nữa. Mình chân thành recommend bạn nào muốn thăm Golden Gate Bridge và thực sự muốn experience gió, biển SF thì nên đi tour xe đạp vì giá thuê 32$/ngày không hề đắt vì nếu bạn đi bus tour giá là 25$/ tour, bạn sẽ chỉ cưỡi xe bus phi vèo vèo qua cầu vì không thể đi chậm hoặc dừng lại chụp hình, đồng thời qua cầu là quay lại, chấm hết. Nếu bạn đi xe đạp, bạn có thể đi chậm để ngắm, có thể dừng lại chụp hình trên cầu, và có thể qua cầu rồi đi tiếp ngắm cảnh. Qua bên kia cầu, chúng tôi tới thăm Sausalito, một thành phố nhỏ ở bên vịnh SF. Nhà cửa xây theo kiểu ruộng bậc thang trên núi, nhấp nhô rất đẹp. Chúng tôi đi dạo một vòng, mua humberger để ăn. Lần đầu tiên ăn hamburger ở Mỹ mới thấy tại sao tụi Mỹ béo phì, vì cái hamburger của nó rất to, ăn một cái no căng. Sau khi ăn no, bụng to, mắt híp, chân mỏi, chúng tôi lựa chọn option là đi tàu biển để quay lại điện SF chứ không đạp xe quay về. Đi tàu biển trên vịnh SF thật tuyệt, bạn có thể cảm thấy gió thổi mạnh thế nào, tôi đứng trên boong tàu chụp hình mà gió thổi nghiêng ngả. Ngắm SF từ tàu biển rất là tráng lệ, nhìn cầu Golden Gate nữa, cũng rất đẹp. Chỉ mất 9$ nhưng nói thật tiếc tiền chả để làm gì vì có những trải nghiệm cần phải thử. Thật sự tất cả chuyến đi mất khoảng 50$ nhưng thật sự rất đáng đồng tiền bát gạo, và cảm thấy thỏa mãn. Thế là ok. Một phần nữa là mình dùng thẻ visa để thanh toán, nên tiền trừ thẳng vào tài khoản nên cảm thấy ví tiền mặt không vơi, cái cảm giác này cũng khá nguy hiểm, rất dễ nghiện tiêu xài, thật may là visa debit, chứ visa credit mà tiêu tiền thế này thì dễ bị phạt tiền lắm. Sau khi trả xe xong đã là 6h kém 10, anh bạn Chilê bảo nhanh lên không lỡ chuyến tàu về trường là 2 đứa chỉ có đường đi bộ. Thế là thay vì đi bộ, chúng tôi chạy như bị cảnh sát rượt trên đường phố San Francisco. Về việc đi xe đạp, lúc nào tôi cũng dẫn đầu, còn anh bạn Chilê to béo thì ì ạch theo sau, nhưng khi chạy bộ thì anh bạn Chilê khỏe dã man, chạy phăm phăm, còn tôi chạy, rồi vừa đi bộ vừa thở, phù phù. Cuối cùng cũng đến được bến tàu điện ngầm, mua vé về Hayward. Khi tới Hayward chúng tôi đã biết là hết xe bus về trường, nên tụi tôi hỏi taxi, nó tính 10$, tôi hỏi lại 10$/người hay 10$/chuyến. Ông lái xe taxi rất vui tính, cười đùa là 10$/người, rồi tụi tôi bảo chúng tôi đi siêu thị một tẹo rồi quay lại. Đó là lần đầu tiên tôi đi siêu thị Mỹ, siêu thị tên là Lucky. Ấn tượng ban đầu, rất nhiều đồ, trưng bày đẹp và có cảm giác rất sạch sẽ không hổ lốn như Big C. Nghe mọi người nói đồ ăn ở Mỹ rất rẻ, không nên mang đồ từ Việt Nam sang, nhưng bây giờ mới được thực mục sở thị. Đồ ăn, thức uống cực kỳ rẻ. Ví dụ như sữa, tôi mua 1 can sữa. Tụi Mỹ không đo bằng lít mà đo bằng gallon giống như xăng. Tôi mua can 1 gallon khoảng 3,78 lít giá chỉ 2$, uống cả tuần không hết. Tôi còn mua mấy gói đồ ăn sẵn có tên rất kêu là Hunger Man, 3$/hộp, có thịt bò nghiền như hamburger, khoai tây nghiền, bánh socola. Tất cả trong hộp, chỉ cần bỏ vào microwave 3 phút ăn luôn, tiện lợi, rẻ. Mì tôm thì cũng rẻ, nhưng loại của Mỹ thì chán, nhạt nhẽo, hương vị. Tôi thấy cả cháo Vifon ở đây nữa. Nói chung là nếu bạn chuẩn bị đi Mỹ, tôi khuyên bạn chỉ nên mang một ít đồ ăn để ăn mấy ngày đầu, sau đó đi ngay siêu thị mà mua đồ, tất cả đều có và rất rẻ, đừng mất công mang nhiều đồ ăn từ Việt Nam đi, vừa nhẹ vali, vừa đỡ bị kiểm tra, rất dễ bị tịch thu, hoặc có thể bị phạt tiền. Sau khi shopping xong, anh bạn Chilê nhờ nhân viên siêu thị gọi 1 cái xe ôtô. Tụi siêu thị thì gọi 1 cái xe khác, còn cái xe taxi chúng tôi hỏi lúc đầu thì đã ngồi đợi ở ngoài từ trước. Thế là 2 ông taxi cãi nhau tranh khách. Anh bạn Chilê thì cứ giải thích. Sau một hồi cãi vã, ông taxi bị thua bảo anh bạn Chilê là “you are loser”. Ông taxi thắng thì động viên “OK, you are not loser”, haha. Trên đường đi taxi về, tôi cũng hỏi anh taxi về giá tiền xe ôtô cũ, và mới biết cách để mua được 1 cái xe ôtô giá rẻ ở Mỹ. Kiểu này, phải quyết tâm mua xe ôtô mới được.

Comments

comments